Chap 5 : Nụ cười của Regina

Cầm bảng điểm học kì I của mình trên tay mà Lucy thở dài . Hai môn vật lý và hoá đúng là chẳng bao giờ thương cô mà . Cả một bảng điểm toàn 90 điểm trở lên tự nhiên xuất hiện ra một con 67 điểm và một con 52 điểm . Không thể tin nổi . Công sức 3 ngày mất ngủ học lý hoá coi như đổ sông đổ bể rồi .
- Chuyện gì vậy , Lucy ? - Natsu chìa mặt ra trước mặt Lucy .
- Không có gì cả . - Lucy lấy lại cái giọng lạnh lùng của mình ngay lập tức . Cô không thích mình yếu đuối trước người khác . 
- Thật không vậy ? - Natsu ngờ vực . Rõ ràng khi nãy anh vừa nhìn thấy Lucy đang rưng rưng , tưởng như sắp khóc đến nơi .
- Ừ . Chỉ là điểm của tôi dạo này hơi kém . - Lucy trả lời .
- Vậy à ... Không sao đâu .  - Natsu cười . - Chỉ cần tiếp tục cố gắng thôi .
- Tôi đã rất cố gắng rồi . - Lucy nói .
- Vậy để anh dạy em nhé ? - Natsu nói .
- Cảm ơn nhưng không cần . Tôi sẽ tự học . - Lucy đáp .
Rồi cô bỏ đi ra chỗ của Levy , mặc kệ Natsu đứng đó . Trong mắt anh ẩn chứa một nỗi buồn xa xăm .
Lucy muốn học lắm , cô không thể để cái điểm số này tiếp tục được . Cô cần phải cố gắng để vào được ngôi trường đại học mà cô mơ ước . Lucy cũng định đề nghị Natsusdạy cho mình , vì cô luôn biết anh học rất giỏi . Bụng dạ thì gật đầu đứ đừ rồi , chỉ trách lý trí Lucy quá ngang bướng thôi .
Cô lén nhìn Natsu . Anh đang cười với Gray - cái tên ăn mặc mát mẻ nhất lớp : mặc áo sơ mi nhưng luôn luôn bỏ 3 hàng cúc đầu . Natsu cũng có thể có những cảm nhận giống như những con người đang sống sao ? Cô thật không biết đến điều này cho đến ngày hôm đó , khi Lucy đóng giả Ann tóc đỏ đi theo dõi Natsu .
Lucy thở dài . Cô tự hỏi vì sao mình cứ tỏ ra lảng tránh Natsu , trong khi thâm tâm cô lại muốn mở lòng với anh . Vì cô là tsundere sao ? Không không , điều đó cũng chỉ là một phần nhỏ trong rất nhiều lí do .
Có lẽ điều cô sợ nhất là anh sẽ biến mất sau khi làm cô yêu anh . Tóm lại thì Natsu cũng chỉ là một bản vẽ thôi mà . 
Lucy đứng cùng với đám bạn mà cứ lén nhìn về phía Natsu , rất âm thầm kín đáo sao cho lũ lớp cô không phát hiện . Càng nhìn , Lucy càng bị cuốn hút bởi con người anh . Và như mọi lần khác khi đã gần như chìm vào những suy nghĩ mộng mơ về anh , cô sẽ tự động bắt mình trở lại hiện thực . Lucy không muốn nghĩ về Natsu quá nhiều .
*********
Lucy bước vội vã trên đường về nhà . Tối nay theo dự đoán sẽ xuất hiện mưa sao băng , và cô đang rất muốn ngắm nó . Đây cũng là một ý tưởng không tồi để vẽ tranh phong cảnh hơi hướng fantasy . 
- Auchh... - Lucy bước hụt một bậc cầu thang , và cô lăn từ chỗ cô ngã xuống chân cầu thang . 
Đau khắp người . Cảm giác như bị tê liệt . 
Lucy nhăn nhó vừa rên vừa cố ngồi dậy . Đây là một kì tích mới trong đời cô . Chết rồi , ngã như thế này thì tối nay đi vẽ kiểu gì chứ ? Lucy lo lắng như vậy , rồi cô bắt đầu đứng lên . Phải là nhích lên từng chút một mới đúng . 
- Sẽ cần rất nhiều bông băng đây . - Lucy nhìn tay chân mình và độc thoại .
- Lucy , em có sao không ? - Giọng Natsu từ xa truyền lại .
Lucy nhíu mày . Tại sao Natsu lại ở đây ? 
Phải rồi , cô đã ghi trong bản vẽ rằng "Luôn luôn ở bên cạnh cô mỗi khi cô cần" . Thế tức là cô cần Natsu vào lúc này sao ?
Lucy chép miệng , cô còn không thể hiểu nổi bản thân mình .
- Tôi ổn . - Lucy lạnh giọng . Lại thế nữa rồi , dù không muốn nhưng Lucy cứ tự động trả lời một cách rát thái độ như thế .
- Để anh xem nào... - Natsu ngồi thụp xuống xem xét chân của Lucy . - Bị xước ngoài da nhiều quá , cẩn thận không thì để lại sẹo đấy .
- Tôi biết rồi . - Lucy đứng lùi ra . Nhưng mỗi lần cô di chuyển , những vùng cơ thể va chạm với đất mẹ lại nhức lên .
- Em nghĩ anh là ai chứ . - Natsu tháo áo khoác đồng phục của mình ra , buộc ngang eo Lucy . Sau đó anh đi ra phía trước Lucy và cúi người xuống . - Lên đi .
- À... - Lucy ấp úng . Cũng may là Natsu quay lưng lại với cô nên không thể thấy khuôn mặt đỏ ửng của cô lúc này .
- Không sao đâu , bây giờ không còn ai nhìn thấy ta hết . - Natsu trả lời bằng giọng trầm trầm . Lucy tự hỏi , vì sao mỗi lần giúp cô , anh đều phải để ý đến xung quanh xem có người hay không ? Hay tại anh để ý thấy rừng người trước cửa lớp 11-A là hội fan của cô rồi ?
Lucy im lặng leo lên . Mặt đỏ như không thể đỏ hơn được nữa .
Và Natsu khẽ cười . Anh vui .
- Này . - Lucy nói nhỏ .
- Em định bảo gì  ? - Natsu nhẹ nhàng đáp lời cô .
- Tôi không quan tâm xem có người nhìn thấy ta hay không . Thật đấy . - Lucy lí nhí . Cô không thích nói mấy lời yếu đuối kiểu này . "Tôi chỉ quan tâm nếu đó là anh"
Mà cô vừa nghĩ gì vậy chứ , đúng là ngốc mà .
- Ừ . - Natsu trả lời ngắn gọn . Anh không biết nên nói gì nữa . Lời nói ấy của Lucy đã khiến anh bấn loạn rồi .
- Mà này . - Lucy tiếp tục .
- Anh nghe ? - Natsu nói . 
- Có thể .. vào hôm nào đó ... anh dạy tôi lý và hoá .... được không ? - Lucy ngập ngừng . - Không phải là tôi thích anh hay gì đâu nhé .
- Anh biết mà . - Natsu cười thành tiếng . - Và đương nhiên là anh sẽ dạy em , chủ nhật hàng tuần ở thư viện Magnolia .
- Ừ . - Lucy gật đầu . Cô muốn tìm cãi lỗ nào để chui xuống . Nhờ vả khó chịu thật .
- Và tối nay em có muốn đi ngắm mưa sao băng cùng anh không ? - Natsu đề nghị . Anh nói nhưng không biết cô có đồng ý không . Và đầu anh nảy ra hai tình huống  . Thứ nhất , Lucy sẽ hét ầm lên rằng sẽ không bao giờ đi cùng anh . Thứ hai , Lucy sẽ tỏ ra tiểu thư đài các sang chảnh để từ chối .
- Vậy cũng được . Tôi cũng đang muốn vẽ về mưa sao băng . - Lucy đáp .
Tim Natsu đập rộn ràng . Lucy đồng ý rồi . Thật quá sức tưởng tượng .
- Vậy anh sẽ đón em . 20h .
*********
Lucy thở ngắn than dài le từng bước xuống cầu thang . Chúa ơi , đau nhức kinh khủng . Đúng là không nên mải mê việc khác để mà mất tập trung lúc đi cầu thang , nhất là cái cầu thang đá nơi cô vừa bị ngã lúc chiều .
Vừa mở cửa ra , Lucy đã thấy Natsu đứng đợi mình từ bao giờ . 
- Để anh cầm cho . - Natsu đeo túi hoạ cụ của Lucy , rồi lại ngồi xuống . - Lên nào .
Lucy lại trèo lên . Nói thật chứ cô chẳng muốn thế chút nào . Ngại lắm .

Natsu cõng Lucy trên con đường vắng vẻ lên đồi . Không gian im lặng đến ngột ngạt , đến từng tiếng thở , từng nhịp tim đập cũng có thể cảm nhận rõ ràng . Lucy muốn xua tan cái không khí này , tiếc là cô chưa nghĩ ra được gì để nói cả .
- Chết rồi , anh quên mất không nhắc em . Đêm nay sẽ có gió lạnh , em không mặc áo ấm sẽ bị cảm đấy . - Natsu giật mình .
- Không sao , tôi khoẻ mà . - Lucy đáp .
- Không được . Vậy tí nữa khi lên đồi , hãy lấy áo của anh mà mặc . Đừng lo cho anh . - Natsu nói một tràng . 
"Chết tiệt thật" . Lucy nghĩ . Anh đâu cần phải quan tâm cô đến thế ? Cô đã làm được gì khiến anh vui chưa ?
- Này Natsu . - Cô khẽ gọi .
- Ừ ? - Natsu đáp .
- Quay lại đây . - Lucy nói .
Anh ngoái lại . Và mở to mắt ngạc nhiên .
Lucy mỉm cười . Nụ cười đầu tiên anh thấy kể từ khi anh xuất hiện . Nó là lần đầu tiên trong năm học cấp 3 của cô .
- Cảm ơn , vì đã luôn quan tâm đến tôi . - Lucy vẫn cười và nói . 
- Người ta có thể làm mọi thứ cho người mình yêu mà . - Natsu quay mặt đi để che giấu khuôn mặt ửng hồng của mình . Lucy dễ thương quá !


=> Mình gửi lời xin lỗi đến bạn CuteMarshmallow vì đã spoil mà chưa kịp suy nghĩ . Trong truyện này , mình sẽ lược bỏ đi chi tiết thứ 2 mà mình đã đề cập với bạn , vì fic này nó có liên quan một phần đến oneshot 2 trong tuyển tập oneshot của mình . Chân thành xin lỗi bạn !

Danh sách Chap

Chap 1 : Hình mẫu bạn trai

Chap 2 : Phiền toái

Chap 3 : Một bản vẽ sẽ có gì đặc biệt ?

Chap 4 : Câu lạc bộ âm nhạc

Chap 5 : Nụ cười của Regina

Ngoại truyện : Chỉ có thể là 11-2

Chap 6 : Nhìn

Chap 7 : Hint bay trên bãi biển

Chap 8 : Biển mùa hạ lung linh

Chap 9 : Say rượu

Chap 10 : Lễ hội mùa hè (1)

Chap 11 : Lễ hội mùa hè (2)

Chap 12 : Nụ hôn tinh nghịch

Chap 13 : Chuyện thường ngày ( có tí biến động )

Chap 14 : Thế thì sao ?

Chap 15 : Ghen ?

Chap 16 : Anh ấy nắm tay cô ấy :v

Chap 17 : Cảm xúc của Lucy

Chap 18 : Nói hay không ?

Chap 19 : Mình hẹn hò đi !

Chap 20 : Lời tuyên bố khẳng định chủ quyền của Natsu

Chap 21 : Lũ mê gái chết tiệt

Chap 22 : Hãy làm cô gái của bạn ngạc nhiên

Chap 23 : "Lucy ngổ ngáo"-mode on

Chap 24 : Ôm :3

Chap 25 : Nhảy với tôi một điệu chứ , tiểu thư ?

Chap 26 : Vũ hội hay vũ trường

Chap 27 : Tuyết rơi

Chap 28 : Trước ngày nghỉ lễ

Chap 29 : Giáng sinh

Chap 30 : Đi chơi Giáng sinh

Chap 31 : Dưới cây tầm gửi

Chap 32 : Mừng năm mới

Chap 33 : Ra mắt nhà vợ

Chap 34 : Lễ tổng kết muôn màu

Chap 35 : Bảo tàng

Chap 36 : Chỗ của Natsu

Chap 37 : Valentine

Chap 38 : Một đêm cùng Natsu

Chap 39 : Buổi hẹn hò

Chap 40 : Dưới cơn mưa

Chap 41 : Từ biệt

Chap 42 : Kết

Những điều bên lề về fic này cho những ai quan tâm

Ngoại truyện : Hẹn hò lại

Ngoại truyện : Họp lớp

Thông báo

Vài điều muốn nói

loading...