Bình An Chào Đời


          


Ba mẹ Gil đang ngủ thì nhận được điện thoại báo là Gil đã bị cảnh sát bắt vì tội đua xe, ông Hùng nhanh chóng đến đồn cảnh sát bảo lãnh cho Gil về nhà. Vưà về đến nhà ông Hùng đã tức giận mắng cho Gil một trận.
"Ba thật sự rất thất vọng về con, một tháng qua thấy con ngoan ngoãn nghe lời ba tưởng con đã thật sự thay đổi. Ba thật không ngờ con........"
Gil cuối đầu. "Con xin lỗi"
"Con mau vào phòng thu xếp quần áo đi, trưa ngày mai ba sẽ cho con qua mĩ ở với ông nội. Bây giờ chỉ có ông nội mới có thể quản lý được con thôi"
"Ba ơi con sai rồi, xin ba đừng bắt con phải qua mĩ ở với ông nội. Ba cũng biết là ông nội rất khó tính mà"
"Ba đã quyết định rồi con đừng nói thêm lời nào nữa, khi nào con đã thật sự thay đổi và trưởng thành hơn lúc đó ba sẽ cho con trở về." ông Hùng bỏ dô phòng.
Gil năn nỉ bà Hồng. "mẹ mau xin ba giúp con đi, con không muốn phải qua mĩ ở với ông nội đâu"
( Hồng nghĩ, lẻ như vậy sẽ tốt cho thằng hơn, mcũng không nỡ xa con nhưng nếu cứ để con nhà con mãi mãi cũng không thể trưởng thành lên được)
"Con trai hãy nghe theo lời của ba con đi, ông ấy chỉ muốn tốt cho con thôi đã trễ rồi mẹ đi ngủ đây"
"Mẹ, con thật sự không muốn đi Mĩ mà"
Gil thở dài bước vào phòng, mình phải làm sao bây giờ, còn Khả Ngân nữa mình không muốn xa cô ấy, Gil đang suy nghĩ thì có điện thoại là của Tú.
Gil bắt máy. "Alo"
Tú hỏi. "cậu sao rồi Gil, có bị ba cậu mắng hay không?"
Gil buồn thiu trả lời. "Không chỉ bị mắng không thôi, mà còn bị ép phải qua mĩ ở với ông nội nữa. Trưa mai là tớ phải đi rồi"
"Tớ xin lỗi, tất cả là lỗi của tớ, nếu tớ không gọi cậu đi đua xe thì cậu đã không bị như vậy rồi"
"Chuyện đã xảy ra rồi cũng không thể thay đổi được nữa, đây có lẻ là số phận của tớ"
"Cậu cũng đừng buồn nữa, khi nào ba cậu hết giận ông ấy sẽ đón cậu về thôi"
Gil hỏi. "còn cậu thì sao có bị ba cậu phạt hay không?"
"Tất nhiên là có rồi tớ bị cấm ra ngoài một tháng, ngày mai tớ không thể tiễn cậu đi được đâu cậu nhớ giữ gìn sức khỏe"
"Tớ biết rồi." Gil cúp máy.
______
Cuối cùng cũng đến buổi trưa, Tạm biệt ba mẹ xong Gil cùng Khả Ngân đi ra sân bây, gần đến giờ bay rồi Gil ôm tạm biệt Khả Ngân.
"Gil thật sự không muốn xa em chút nào hết, Gil sẽ rất là nhớ em"
Khả Ngân cũng ôm chặt Gil. "qua đó Gil nhớ phải làm việc cho thật tốt, lúc đó bác trai hết giận bác trai sẽ cho Gil trở về nhà thôi"
"Gil biết rồi Gil sẽ cố gắng để trở về thật sớm với em, Gil phải đi rồi tạm biệt em"
"Tạm biệt Gil"
****
Chi mang thai đã được tháng thứ 8 rồi, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày sinh, bụng đã to nên không còn đi làm nữa, chỉ nhận về nhà làm mấy việc đơn giản. Chi đang ngồi nói chuyện với đứa bé.
Con trai hôm qua mẹ đi siêu âm bác sĩ nói với mẹ là mẹ sắp sinh con rồi, mẹ sắp được gặp mặt con trai yêu của mẹ rồi, mẹ hy vọng là con trai của mẹ sẽ được bình an chào đời.
Lúc này Nhi cũng vừa đi học về Nhi hỏi."Chi cậu đang làm gì vậy?"
"Mình đang ngồi nói chuyện với con trai, thằng bé hôm nay đã đạp mình rất nhiều"
Nhi bước lại xoa bụng Chi."cậu đã nghĩ ra là tên cho đứa bé chưa?"
"Mình sẽ đặt tên cho đứa bé là Bình An, mình hy vọng con trai của mình sẽ được bình an chào đời"
"Tất nhiên là vậy rồi, Nhi nói chuyện với đứa bé, Bình An sau này con nhất định phải yêu thương mẹ của con thật là nhiều, mẹ của con đã chịu rất nhiều vất vã vì con đó"
Chi giả giọng em bé. "con biết rồi sau này con sẽ yêu thương mẹ Chi thật nhiều, con cũng sẽ yêu thương mẹ Nhi thật là nhiều nữa"
Nhi cười."mẹ Nhi cũng yêu thương con nhiều lắm, bảo bối một tháng nữa là chúng ta được gặp nhau rồi, con phải thật khỏe mạnh để chào đời đó, có biết không?"
Chi cười."cậu mau đi tắm đi rồi chúng ta ăn cơm"
"Mình biết rồi, mình sẽ tắm nhanh thôi"
Chi xoa bụng mình. ''con trai mặc dù con không có ba, không có ông bà để yêu thương. Nhưng con luôn có hai người mẹ lúc nào cũng yêu thương con, mẹ sẽ yêu thương con thật nhiều bù cả phần của ba con"
"Chi ơi, ăn cơm thôi mình tắm xong rồi"
"Mình biết rồi" Chi vừa đứng dậy thì. A...........đau bụng quá"
"Nhi lo lắng hỏi."Chi cậu làm vậy?"
"Mình đau bụng quá, hình như là mình sắp sinh rồi"
"Còn một tháng nữa cậu mới đến ngày sinh mà, mình phải làm sao bây giờ?" Nhi luống cuống không biết phải làm sao hết.
"Nhi, cậu mau đưa mình đến bệnh viện nhanh đi, mình không thể chịu nổi được nữa rồi, mình đau bụng quá"
"Mình biết rồi"
Nhi dìu Chi ra đón taxi đến bệnh viện. "tài xế anh mau lái xe thật nhanh đến bệnh viện đi bạn tôi sắp sinh rồi"
"Tôi biết rồi." tài xế lái xe thật nhanh đến bệnh viện.
Chi rên đau quá.
"Cậu cố chịu một chút đi Chi, sắp tới bệnh viện rồi"
Tới bệnh viện Nhi dìu Chi vào trong, "bác sĩ làm ơn giúp bạn tôi, cô ấy sắp sinh rồi"
Bác sĩ ra lệnh cho y tá."mau đưa cô ấy vào phòng sinh ngay"
Hai cô y tá dìu Chi vào phòng sinh. Nhi thì đi đống tiền viện phí và làm thủ tục cho Chi.
Trong phòng sinh Chi la đau quá.
Bác sĩ nói."cô cứ thở đều cứ làm theo lời tôi là được"
Nhi ở ngoài lo lắng đi qua đi lại, cầu mong ông trời phù hộ cho Chi được mẹ tròn con vuông. Nhi thấy Chi la đau đớn như vậy thì rất là sợ, chắc sau này mình không dám sinh con quá.
Gil đang ngồi làm việc thì cảm thấy đau tim vô cùng, tim mình làm sao vậy, sao nó lại đau như vậy?
Cô thư ký lo lắng hỏi."giám đốc anh bị làm sao vậy?"
"Tôi cũng không biết nữa, bỗng dưng tim của tôi rất là đau"
"Để tôi đưa giám đốc vào bệnh viện"
"Không cần đâu, ngồi một chút nữa có lẻ sẽ hết đau thôi, Chi sinh xong thì Gil mới hết đau"
Chi vất vã hai tiếng đồng hồ cuối cùng đứa bé cũng chào đời, đứa bé vừa sinh ra đã khóc oa oa......... Nhi ở ngoài nghe tiếng khóc của trẻ con thì mừng rỡ, cuối cùng Chi đã sinh rồi, cô y tá ẵm đứa bé vào phòng chăm sóc đặc biệt, đứa bé sinh non nên còn rất yếu.
Nhi hỏi."bác sĩ bạn tôi thế nào rồi?"
"Bạn cô vì sinh quá sức nên đã bị ngất rồi, hãy để cho sản phụ được nghĩ ngơi một lát nữa rồi cô hãy vào thăm"
"Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ."Nhi vào thăm đứa bé trước, đứa bé được bỏ trong phòng kín nên Nhi chỉ có thể đứng ở ngoài mà nhìn thôi, Bình An con thật là dễ thương lớn lên nhất định con sẽ rất đẹp trai, một lúc sau Nhi vào thăm Chi.
Lúc này Chi cũng đã tỉnh lại, vừa thấy Nhi bước vào Chi đã hỏi."con trai của mình đâu rồi?"
"Con trai của cậu vì sinh non nên phải nằm ở trong lòng kín, cậu đừng lo tớ đã đi thăm thằng bé rồi, Bình An của cậu rất là dễ thương, sau này lớn lên nhất định sẽ rất là đẹp trai"
"Mình muốn đi gặp Bình An của mình ngay"
"Cậu vẫn còn đang rất yếu mà, ngày mai rồi hãy đi thăm"
"Mình rất muốn đi gặp con trai của mình, mình năn nỉ cậu đó"
"Được rồi."Nhi dìu Chi xuống phòng gặp con trai, vừa nhìn thấy đứa bé Chi đã vô cùng hạnh phúc.
"Đó là Bình An của mình sao?"
"Đúng vậy, là Bình An của cậu đó"
"Bình An của mình thật là dễ thương, lúc nãy khi sinh thằng bé mình đã vô cùng đau đớn, nhưng khi nhìn thấy con trai mọi sự đau đớn của mình đều không còn nữa"
"Cậu đã nhìn thấy con trai của cậu rồi đó, mau về lại phòng nghỉ ngơi đi"
"Mình biết rồi"
*****
Nửa tháng sau Chi xuất viện về nhà.
"Con trai con đói bụng rồi phải không để mẹ cho con bú sữa"
Nhi đi học về bước lại nựng Bình An.
"Mẹ Nhi rất là nhớ con đó con ở nhà có ngoan không? nhìn thấy Bình An đáng yêu như vậy, mình cũng muốn có một đứa con quá, nhưng thấy cậu sinh con đau đớn như vậy mình lại không dám sinh con"
Chi cười. "có hạnh phúc nào mà không phải trải qua đau đớn, người phụ nữ nào cũng sẽ một lần phải trải qua"
Hai người đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa, Nhi bước ra mở cửa.
"Chi ơi có người đến tìm cậu"
Chi hỏi. "ai đến vậy Nhi?"
"Là mẹ và chị gái của của cậu"
Chi bất ngờ không nghĩ là mẹ và chị gái sẽ đến thăm mình.
"Con gái con vẫn khỏe chứ?"
"Con vẫn khỏe, hai người đến thăm con sao?"
"Đúng vậy, con sống có tốt không?"
"Dạ có, con sống rất tốt mẹ đừng lo gì hết"
Chị Vân nói. "sao mọi chuyện lại thành ra như vậy, sao em không nói cho chị biết mà lại chịu đựng một mình như vậy?"
Chi khóc. "Chị hai em xin lỗi"
"Được rồi đừng khóc nữa, bây giờ em đã làm mẹ rồi đó"
Chi ôm lấy chị hai của mình mà khóc.
Bà Hoa ẵm Bình An lên."thằng bé thật là dễ thương, cháu ngoại của mẹ tên là gì vậy?"
"Dạ thằng bé tên là Bình An"
"Bình An sao, cái tên rất là hay"
Chị Vân cũng bước đến nựng Bình An. "cháu trai của gì thật là đáng yêu"
Bà Hoa đưa cho Chi một ít tiền."con cầm lấy đi rồi lo cho đứa bé, nuôi một đứa con không phải là chuyện đơn giản đâu"
"Không cần đâu mẹ, con có thể tự lo được mà"
"Mẹ cho cháu ngoại của mẹ không phải là cho con, con hãy cố gắng chịu đựng thêm một thời gian nữa, khi nào ba con hết giận mẹ sẽ đến đón hai mẹ con trở về"
"Con cảm ơn mẹ"
Chi ôm chặt lấy bà Hoa mà khóc.
"Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa con vẫn là con gái yêu của mẹ, con nhớ giữ gìn sức khỏe mẹ phải về rồi nếu không ba con sẽ nghi ngờ"
"Dạ"
hai người về rồi Chi vẫn cứ khóc.
Nhi bước lại ôm Chi. "cậu đừng khóc nữa mà Chi, cậu đã khóc lâu lắm rồi đó"
"Tớ cảm thấy rất có lỗi với gia đình của tớ. Chỉ vì tớ mà họ mới phải đau lòng như vậy"
"Cậu đừng như vậy nữa mà Chi, mình tin tưởng nhất định ba cậu sẽ tha thứ cho cậu thôi"
"Ba của mình là một người rất dữ thể diện, ông ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho mình đâu"
"Không có ba mẹ nào mà không thương con của mình cả, mình tin rồi ba cậu cũng sẽ tha thứ cho cậu thôi"
                ---------------Hết chấp 4---------------

loading...