Tên Đáng Ghét


Gil không nói nữa mà bước vào phòng của tổng giám đốc thì Chi cản lại.
"Tổng giám đốc vẫn chưa đến anh vào đó làm gì?"
Gil hỏi. "Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm phải không?"
"Đúng vậy, anh cần gặp tổng giám đốc để làm gì?"
"Tôi muốn xin tổng giám đốc đuổi việc cô"
"Anh muốn chết có phải không? chính tôi sẽ là người xin tổng giám đốc đuổi việc anh, anh đang làm ở bộ phận nào?"
"Vậy theo cô thì tôi làm ở bộ phận nào?
"Tôi chỉ mới đi làm ngày đầu tiên làm sao mà tôi biết được"
Gil bước lại gần Chi hơn. "cô bao nhiêu tuổi rồi, đã có người yêu chưa?"
"Đây là chuyện riêng của tôi sao phải nói cho anh biết, anh mau tránh xa tôi ra đừng có đứng gần như vậy"
Gil cười cô gái này thật là thú vị.
Hai người đang nói chuyện thì trưởng phòng Lan bước tới. "chào tổng giám đốc xin anh ký giúp tôi văn kiện này"
Gil bước vào phòng làm việc của mình, trưởng phòng Lan cũng vào theo, còn Chi thì đứng bất động không nói nên lời.
"Anh ta là tổng giám đốc sao, lần này thì tiêu đời mình thật rồi không lẻ mới ngày đầu tiên đi làm đã bị đuổi việc"
Trưởng phòng Lan bước ra. "cô Thùy Chi tổng giám đốc cho gọi cô"
"Dạ, cảm ơn chị"
Chi bước vào đứng im không dám nói gì hết. Còn Gil thì cười thầm trong lòng.
Gil hỏi. "Sao không nói gì hết lúc này nói nhiều lắm mà?"
Chi không dám ngước mắt nhìn Gil.
"Xin lỗi anh tôi không biết anh là tổng giám đốc mà đã vô lễ với anh, xin anh đại nhân đại lượng bỏ qua cho tôi, tôi chỉ mới đi làm ngày đầu tiên thôi xin anh đừng đuổi việc tôi"
Gil mặt lạnh lùng nói. "Người không biết thì không có lỗi, tôi sẽ không đuổi việc cô"
Chi vui mừng. "cảm ơn tổng giám đốc anh thật là tốt bụng"
"Cô tên là gì?"
"Dạ, tôi tên là Nguyễn Thùy Chi"
"Cô Thùy Chi, đây là công việc trong ngày hôm nay của cô, tôi muốn ngày hôm nay cô phải làm xong tất cả và giao nó cho tôi, còn nếu cô không làm xong thì ngày mai không cần phải đi làm nữa, tôi không cần một thư ký không làm được việc"
"Dạ tôi biết rồi, tôi sẽ làm xong trong ngày hôm nay"
"Được rồi cô ra ngoài làm việc tiếp đi"
"Vâng tôi xin phép"
vừa ra ngoài Chi đã than trời trách đất.
"Nhiều việc như vậy sao mà làm hết được anh ta cố tình gây khó dễ cho mình đây mà. Đúng là đồ nhỏ mọn mượn việc công để trả thù riêng. Mình nhất định phải làm xong nếu không anh ta sẽ đuổi việc mình, đúng là tên đáng ghét mà Chi vừa làm vừa chửi thầm"
Gil ở trong thì cười, để xem cô chịu được bao lâu.
Đến Buổi trưa mọi người đi ăn cơm hết chỉ còn lại một mình Chi vẫn còn đang ngồi làm việc, Chi rên đói bụng quá mình không làm nổi nữa rồi.
Đến giờ ăn trưa Gil bước ra khỏi phòng.
"Cô không đi ăn trưa sao?"
Chi tức lắm, anh ta biết rõ lý do mà vẫn còn hỏi, Chi cười tươi nói.
"Tổng giám đốc anh cứ đi ăn trưa đi, bữa sáng tôi ăn nhiều quá nên bây giờ vẫn không thấy đói"
"Vậy sao, vậy thì cô làm việc tiếp đi tôi đi ăn trưa đây." Gil cười cười bước đi.
Gil đi rồi Chi ngồi chửi tiếp. "tổng giám đốc anh là tên đáng ghét tôi hận anh, đói bụng quá, sao số mình lại xui sẻo như vậy, phải làm thư ký của tên đáng ghét đó"
.
.
.
Chi làm một lèo từ trưa đến chiều Cuối cùng cũng làm xong, Chi gõ cửa bước phòng Gil.
"Thưa tổng giám đốc tôi đã làm xong rồi anh xem đã được chưa"
Gil nhìn sơ qua. "được rồi cô có thể về rồi"
"Vâng tôi xin phép."
Chi bây giờ vừa mệt vừa đói cũng không dám ngồi nghỉ, Bình An còn đang đợi đã trễ 15 phút rồi, Chi chạy xe thật nhanh đến trường mẫu giáo để đón Bình An, vừa tới cổng trường đã thấy Bình An đứng đợi ở cổng.
Bình An thấy mẹ đến thì vui mừng, cậu gọi thật to. "Mẹ ơi cuối cùng mẹ đã đến đón con rồi"
Chi bước nhanh xuống xe rồi chạy lại ôm Bình An.
"Mẹ xin lỗi, con đứng đợi mẹ lâu lắm phải không?"
"Không sao đâu mẹ, con biết là mẹ làm việc mệt nên mới đến đón con trễ"
"Cảm ơn con trai đã hiểu cho mẹ"
Chi bước đến cảm ơn cô giáo xong rồi chở Bình An về nhà.
Thấy Chi về Nhi hỏi. "sao hôm nay hai mẹ con về trễ vậy?"
Mặt Chi vẫn còn rất tức giận. "Tất cả là tại tên đáng ghét đó, nên hôm nay mình mới đón Bình An về trễ như vậy"
"Tên đáng ghét nào vậy Chi?"
"Là tên sếp của mình." sau đó Chi kể lại mọi chuyện cho Nhi nghe, sau khi nghe xong Nhi cũng tức giận.
"Sao anh ta có thể đối xử với cậu như vậy được, anh ta không phải là con người mà. Thôi cậu mau đi tắm đi rồi chúng ta ăn cơm chắc là cậu đói bụng lắm rồi"
"Ừ, tớ đói muốn xỉu luôn rồi nè, tớ sẽ tắm thật nhanh rồi ra ăn cơm." Chi bước vào phòng tắm.
"Bình An con sao vậy, sao lại khóc?"
"Tội nghiệp mẹ quá bữa trưa mẹ không được ăn cơm, chắc là mẹ rất đói và mệt"
Nhi bước lại ôm Bình An. "con nín đi đừng khóc nữa để mẹ con thấy mẹ con sẽ đau lòng lắm đó, chúng ta cùng dọn cơm đợi mẹ con ra ăn"
"Dạ, con biết rồi, con sẽ không khóc nữa"
"Bình An ngoan lắm chúng ta đi dọn cơm thôi"
"Dạ"
____
Buổi tối.
"Bình An sao giờ này con còn chưa ngủ đã trễ rồi đó con?"
"Mẹ mau nằm xuống đi con đấm bóp cho mẹ, chắc là hôm nay mẹ đã rất là mệt"
Chi hạnh phúc vì có đứa con trai tuyệt vời như vậy.
"Mẹ không có mệt đâu, con mau nằm xuống ngủ đi"
Bình An hôn lên hai má của Chi. "Con yêu mẹ nhiều lắm, con yêu mẹ nhất trên đời"
"Mẹ cũng yêu Bình An nhất trên đời"
Hai mẹ con ôm nhau ngủ.
________
Sáng hôm sau Chi cũng thức dậy thật sớm để đi làm, vừa tới cổng công ty đã gặp tên đáng ghét nào đó Chi mỉm cười.
"Xin chào tổng giám đốc"
Gil không nói gì mà bước thật nhanh vào công ty làm Chi tức giận vô cùng.
"Cái đồ đáng ghét người ta chào mà cũng không thèm chào lại là sao"
Chi cũng bước thật nhanh vào công ty. Chi đang ngồi làm việc thì Gil gọi Chi vào.
[….]
"Tổng giám đốc anh cho gọi tôi?"
Gil đưa cho Chi một đống tài liệu. "trưa nay có một cuộc họp quan trọng nên cô phải làm xong hết cho tôi"
"Dạ tôi biết rồi"
Chi ôm đống tài liệu ra ngoài làm, anh ta đúng là biết cách hành hạ người khác mà.
_____
Tại trường mẫu giáo.
Giờ nghĩ trưa Bình An đang ngồi chơi với yến Linh thì có vài bạn nam đến gây sự.
"Nè yến Linh cậu đừng có chơi với cậu ta, cậu ta là đứa trẻ không có ba đó"
"Sao cậu lại nói Bình An như vậy, đứa trẻ nào mà không có ba, Bình An cậu cũng có ba mà đúng không?"
Bình An im lặng không trả lời.
"Cậu đã thấy chưa Yến Linh, cậu ta không trả lời được bởi vì cậu ta không có ba"
Yến Linh hỏi. "cậu không có ba thật sao Bình An?"
Bình An gật đầu. "mình không có ba mình chỉ có mẹ thôi"
"Yến Linh cậu đã nghe rõ hay chưa, cậu ta không có ba là đứa trẻ không may mắn"
Yến Linh tức giận. "sao cậu lại nói Bình An như vậy, đó đâu phải là lỗi của cậu ấy?"
Nam cười. "mình chỉ muốn tốt cho cậu thôi, vì cậu ta là đứa trẻ không may mắn nên ba cậu ta mới không cần cậu ta"
Máy đứa trẻ đó cười nhạo Bình An.
Bình An lúc này đã không còn kiềm chế được nữa, Bình An bước lại đấm vào mặt Nam một phát thật đau. Nam bị đánh bất ngờ nên rất là tức giận.
"Cậu dám đánh tôi sao tôi sẽ đánh chết cậu"
Hai đứa trẻ xong lên đánh nhau, mấy đứa trẻ còn lại thì hô hào cỗ vũ.
yến Linh nói. "hai bạn mau dừng lại đi đừng đánh nhau nữa"
không còn cách nào khác yến Linh đành chạy đi tìm cô giáo. Cô giáo vừa bước đến đã hét thật to.
"Hai em dừng lại ngay cho tôi"
Hai nhóc thấy cô giáo đến thì sợ hãi không dám đánh nhau nữa.
"Hai em theo tôi lên văn phòng"
Cô giáo gọi điện cho phụ huynh của hai em.
……
Chi đang sắp xếp lại giấy tờ để chủng bị đi họp thì nhận được điện thoại của cô giáo nói là Bình An đã đánh nhau ở trường, cô giáo yêu cầu phụ huynh đến trường ngay để giải quyết, Chi lo lắng chạy xe nhanh đến trường mà quên xin phép tên đáng ghét nào đó. Vừa vào văn phòng Chi đã thấy Bình An người đầy vết thương, còn Bình An thấy mẹ đến thì cuối đầu xuống không dám nhìn.
Chi hỏi. "Bình An ai đánh con ra nông nỗi này?"
Bình An im lặng không trả lời.
Mẹ của Nam lên tiếng. "cô dạy con cô cái kiểu gì vậy, cô xem nó dám đánh con trai bảo bối của tôi ra nông nỗi này?"
Chi nhìn qua đứa trẻ kia thì giựt mình, vết thương của thằng bé nặng hơn Bình An rất là nhiều.
"Bình An mau nói cho mẹ biết sao con lại đánh nhau với bạn, mẹ đã dặn con đi học không được đánh nhau với bạn rồi mà?"
Bình An cuối đầu. "con xin lỗi mẹ"
Mẹ Nam nói. "đúng là thứ không có giáo dục tôi sẽ không để yên chuyện này đâu, cô giáo cô mau giải quyết đi"
Cô giáo hỏi. "trong hai em ai là người đã ra tay đánh trước?"
Nam nói. "dạ thưa cô là bạn Bình An đánh em trước"
"Bình An tại sao em lại đánh bạn Nam thường ngày em rất là ngoan mà?"
Bình An vẫn cuối đầu không nói gì.
Chi nói. "tôi thành thật xin lỗi chị để tôi đưa thằng bé đến bệnh viện"
"Tôi không cần, cô giáo tôi muốn cô đuổi học đứa trẻ này ngay lập tức cho tôi. Tôi không thể để con trai tôi học cùng trường với một đứa côn đồ như vậy được"
Chi nói. "xin chị đừng làm như vậy thằng bé còn nhỏ mà, trẻ con đánh nhau là chuyện bình thường, Bình An con mau xin lỗi bạn nhanh đi"
Bình An vẫn im lặng không nói xin lỗi.


                --------------Hết chấp 6--------------



loading...