Sao Lại Khóc


Chi mắng Bình An. "sao hôm nay con hư quá vậy mau xin lỗi bạn ngay cho mẹ"
Bình An thút thít. "Con không có sai là bạn ấy có lỗi trước"
Yến Linh bước vào. "Đúng vậy đó cô Bình An không có lỗi gì hết là tại bạn Nam chọc bạn Bình An trước"
Nam chối. "tớ không có chọc cậu ta, là cậu ta đánh tớ trước"
Cô giáo hỏi. "yến Linh đầu đuôi câu chuyện là như thế nào em mau kể lại cho mọi người nghe?"
"Dạ thưa cô bạn Nam nói bạn Bình An là đứa trẻ không có ba là đứa trẻ không may mắn nên khuyên em đừng chơi với bạn Bình An nữa"
"Những gì em nói là sự thật sao?"
"Dạ những gì em nói tất cả đều là sự thật"
Mẹ Nam hỏi. "những gì bạn con nói có phải là sự thật hay không?"
Nam gật đầu.
Chi tức giận. "tôi nghĩ chị mới là người nên dạy dỗ lại con trai của mình, sao thằng bé có thể nói những lời làm tổn thương con trai của tôi như vậy được"
Mẹ Nam dịu giọng lại không còn hung dữ như lúc này nữa.
"Tôi thay mặt con trai tôi xin lỗi hai mẹ con cô, thằng bé vẫn còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện, chúng ta bỏ qua chuyện này có được hay không?"
Chi cũng không muốn làm to chuyện này nên gật đầu. Sau đó Chi đưa Bình An đến bệnh viện nơi Nhi đang làm việc.
.
.
Bệnh viện.
Nhi vừa nhìn thấy Bình An người đầy vết thương thì đã lo lắng hỏi.
"Bình An con bị làm sao vậy?"
Chi trả lời. "thằng bé đánh nhau ở trường"
"Bình An Sao con lại đánh nhau ở trường?"
"Bạn ấy nói con là đứa trẻ không có ba là đứa trẻ không được may mắn"
Nhi tức giận. "sao thằng bé đó có thể nói như vậy được dám làm tổn thương Bình An của mẹ, thằng bé đó đúng là không có giáo dục mà"
"Cậu đừng tức giận nữa, thằng bé đó còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện"
Bình An hỏi Chi. "mẹ ơi con có thể hỏi mẹ một chuyện được không?"
"Tất nhiên là được rồi con hỏi đi"
Đây là câu hỏi mà Bình An luôn muốn hỏi.
"Ba của con là ai vậy? Tại sao con không có ba?"
Chi lặng câm không biết phải trả lời Bình An như thế nào nữa, chẳng lẻ nói là mẹ cũng không biết ba của con là ai. Chi bỏ vào trong phòng vệ sinh ngồi khóc, con trai mẹ xin lỗi, mẹ không thể cho con một gia đình đầy đủ hạnh phúc.
Thấy mẹ bỏ dô phòng vệ sinh không nói gì Bình An lại càng buồn hơn, Bình An vừa khóc vừa nói.
"Có phải giống như lời bạn Nam nói con là đứa trẻ không may mắn nên ba mới không cần con"
Nhi bước lại ôm Bình An. "không phải như vậy đâu con trai, Bình An của mẹ Nhi là một đứa trẻ rất ngoan rất đáng yêu, chỉ tại ba của con là người xấu thôi, ông ấy đã nhẫn tâm bỏ rơi mẹ con"
"Ba của con là người xấu sao?"
"Đúng vậy, ba của con là kẻ xấu xa chỉ vì ông ta mà cuộc đời mẹ con mới khổ như vậy, con đừng khóc nữa để mẹ Nhi xem vết thương của con như thế nào"
"Dạ"
Bình An không khóc nữa mà ngồi im cho Nhi băng bó vết thương. Khóc một lúc Chi cũng bước ra ngoài, Bình An chạy lại ôm lấy Chi.
"Mẹ ơi con xin lỗi, sau này con sẽ không bao giờ hỏi ba của con là ai nữa đâu, ba là người xấu con không cần ba con chỉ cần có mẹ thôi là đủ rồi"
Chi cũng ôm Bình An mà khóc."mẹ xin lỗi con trai mẹ không thể cho một gia đình đầy đủ hạnh phúc"
Bình An lâu nước mắt cho Chi. "mẹ đừng khóc nữa Bình An rất là yêu mẹ, Bình An không muốn nhìn thấy mẹ khóc đâu"
"Mẹ sẽ không khóc nữa đâu, vết thương của con có còn đau hay không?"
"Mẹ Nhi thoa thuốc cho con nên hết đau rồi"
"Sau này đi học không được phép đánh nhau nữa nghe chưa, nếu bạn nào mà có chọc con thì hãy nói với cô giáo để cô giáo xử phạt bạn đó"
"Dạ con biết rồi, con xin lỗi vì đã làm cho mẹ lo lắng"
"Con là con trai bảo bối của mẹ thì tất nhiên mẹ phải lo lắng cho con rồi"
Hai mẹ con đã vui vẻ hơn.
Nhi hỏi. "cậu có đến công ty nữa không hay là về nhà luôn?"
"Thôi chết rồi mình đến đây mà chưa có xin phép anh ta buổi trưa còn có một cuộc họp quan trọng nữa, lần này thì tiêu thật rồi anh ta chắc chắn sẽ đuổi việc mình"
"Cậu mau đến công ty nhanh đi Bình An cứ để mình lo cho"
"Cảm ơn cậu, Bình An con ở đây chơi với mẹ Nhi nha mẹ phải đi làm rồi"
"Dạ"
.
.
Chi chạy xe thật nhanh đến công ty, vừa vào trong thì mọi người cũng vừa họp xong, Gil bước vào phòng của mình mà không thèm nhìn Chi một cái.
Trưởng phòng Lan nói. "tổng giám đốc đang rất tức giận đó cô đi đâu vậy sao giờ này mới về?"
"Em xin lỗi chị, em có việc riêng cần giải quyết nên em......."
"Được rồi cô mau vào trong đi"
"Dạ"
[....]
Chi không dám nhìn Gil mà cứ cuối đầu xuống đất.
"Tổng giám đốc xin anh bỏ qua cho tôi lần sau tôi sẽ không dám nữa đâu"
Gil tức giận nói. "cô nghĩ là mình còn có lần sau hay sao, tôi ghét nhất là những người làm việc vô trách nhiệm. Tôi đã nói là trưa nay có cuộc họp rất quan trọng vậy mà dám bỏ đi không xin phép, cô muốn bị đuổi việc có phải hay không?"
Chi khóc. "tổng giám đốc xin anh đừng đuổi việc tôi, tôi sai rồi"
Chi đang buồn chuyện của Bình An giờ đến chuyện này nữa nên cô ấy tủi thân mà khóc.
Gil hét. "tôi đã làm gì mà cô khóc nín ngay cho tôi"
Nghe Gil hét Chi lại càng khóc to hơn.
Hu.....hu.......Hu
Mọi người ở ngoài nghe Chi khóc to quá nên vào trong xem thử. Trưởng phòng Lan nói.
"Xin tổng giám đốc bỏ qua cho cô ấy lần này, xin anh đừng la cô ấy nữa cô ấy đang rất là sợ hãi"
mọi người ai cũng cầu xin cho Chi hết.
Gil tức giận mà hét lên."ra ngoài hết cho tôi, các người muốn bị đuổi việc hết phải không?"
Mọi người ra ngoài hết không ai dám nói lời nào nữa.
Gil hỏi. "Sao cô lại khóc?"
"Xin lỗi tổng giám đốc tôi sẽ không khóc nữa đâu"
Gil ghét nhất chính là nhìn thấy phụ nữ khóc, nhìn thấy Chi khóc Gil lại càng không thích.
"Tôi sẽ bỏ qua cho cô lần này lần, nhưng cô cũng nên nhớ sẽ không có lần sau đâu"
Chi cuối đầu. "cảm ơn tổng giám đốc"
"Cô bị phạt tối nay ở lại tăng ca, được rồi cô ra ngoài làm việc tiếp đi"
"Dạ, tôi xin phép"
Mọi người thấy Chi ra ngoài thì bước lại hỏi. "tổng giám đốc có đuổi việc em hay không?"
"Dạ không có, tổng giám đốc chỉ phạt em tối nay ở lại tăng ca thôi"
Mọi người thở phào nhẹ nhõm. "sau này em đừng có tái phạm nữa, lần sau sẽ không được may mắn như vậy đâu"
"Em biết rồi, cảm ơn mọi người đã lo lắng cho em"
Chi vào phòng vệ sinh gọi điện cho Nhi.
"Tối nay mình phải tăng ca rồi cậu chăm sóc Bình An giúp mình"
"Mình biết rồi cậu đừng lo gì hết"
"Cảm ơn cậu." Chi cúp máy.
………
Nhi đưa điện thoại cho Bình An.
"Con ngồi ở đây chơi điện tử nha, mẹ Nhi phải đi khám bệnh cho bệnh nhân rồi"
"Dạ"
Bình An đang ngồi chơi điện tử thì có người bước vào.
"Cháu là ai vậy sao lại ở trong phòng của bác sĩ Nhi?"
Bình An lễ phép. "cháu chào chú cháu là con của mẹ Nhi, Mẹ Nhi của cháu đi khám bệnh cho bệnh nhân rồi"
Tú sốc. "cháu là con trai của bác sĩ Nhi sao, cô ấy đã có chồng rồi sao?"
"Dạ không phải, mẹ Nhi của cháu chưa có chồng, mẹ Nhi của cháu vẫn còn độc thân"
"Vậy là bác sĩ Nhi chưa có chồng mà đã có con"
"Dạ cũng không phải, cháu chỉ là con nuôi thôi mẹ của cháu là người khác"
"Thật sao, sao nãy giờ cháu không nói sớm, làm chú đau lòng nãy giờ"
"Sao chú phải đau lòng ạ?"
"Thì tại chú thích mẹ Nhi của cháu"
"Chú thích mẹ Nhi của cháu sao?"
"Đúng vậy, mẹ Nhi của cháu đã có người yêu hay chưa?"
"Dạ chưa, mẹ Nhi của cháu vẫn chưa có người yêu"
"Vậy sao tốt quá mình có cơ hội rồi." Tú mỉm cười.
"Chú sao vậy, sao lại cười một mình?"
"À không có gì, cháu tên là gì?"
"Dạ cháu tên Bình An"
"Còn chú tên là Tú, rất vui được quen biết cháu"
"Cháu cũng vậy, chú có muốn chơi điện tử với cháu không?"
"Có, chú cũng rất thích chơi điện tử"
( nghĩ thầm, phải lấy lòng thằng bé này mới được, nó sẽ giúp mình cua được Nhi)
Hai người đang ngồi chơi điện tử thì thấy Nhi về.
"Bình An mẹ xin lỗi mẹ đi hơi lâu"
"Không sao đâu mẹ nãy giờ có chú Tú ngồi chơi với con"
"Cảm ơn anh, anh tìm tôi có chuyện gì hay không?"
Tú cười dịu dàng. "Anh muốn mời em đi ăn cơm"
"Tôi bận trông Bình An rồi không đi ăn cơm với anh được đâu"
Tú hỏi Bình An. "cháu có muốn đi ăn cơm cùng với chú Tú không?"
"Dạ có ạ"
Tú ẵm Bình An lên. "vậy thì chúng ta đi thôi"
"Nè bác sĩ Tú anh đang làm gì vậy ?"
"Tôi muốn ăn cơm cùng với Bình An, nếu cô không muốn đi thì cứ ở lại làm việc tiếp đi, tôi sẽ đưa Bình An về sớm"
Không còn cách nào khác Nhi đành phải đi theo hai người. Tú mỉm cười, Bình An cháu đúng là cứu tinh của chú.
………
Hết giờ làm mọi người đều về nhà hết. Chi than thầm trong lòng không biết khi nào mới được về nhà nữa đói bụng quá.
Gil bước ra ngoài. "tôi phải về rồi cô cứ ở lại làm việc đi khi nào xong mới được về"
Chi đã muốn khóc. "tổng giám đốc anh để tôi ở đây làm việc một mình sao, Tôi sợ ma lắm?"
Gil cười. "cô yên tâm công ty của tôi không có ma đâu chỉ có yêu quái thôi"
"Tống giám đốc anh đừng có dọa tôi"
Bỗng nhiên cúp điện Chi sợ quá nên ôm chặt lấy Gil. Gil bất ngờ không nghĩ là Chi sẽ ôm mình.
"Được rồi đừng sợ nữa có tôi ở đây rồi"
Gil cũng ôm chặt lấy Chi.
"Tống giám đốc tôi rất sợ bóng tối anh mau làm cho nó sáng lên đi"
"Cúp điện rồi, sao tôi làm nó sáng lên được"
Họ vẫn ôm chặt lấy nhau. Người cô ấy thơm quá ôm thật là thích.

                ---------------Hết chấp 7---------------


loading...