Tức Giận


"Bình An mở cửa cho mẹ ngay"
Bình An vẫn không chịu mở cửa.
Nhi thì đứng cười. "chưa gì mà Bình An đã nôn nóng muốn gả cậu cho anh ta rồi"
"Mình cũng không thể hiểu nổi con trai của mình nữa, anh ta có điểm gì tốt mà thằng bé lại thích đến như vậy?"
"Có lẻ vì anh ta đẹp trai giống như Bình An. Cậu không thấy hai người họ rất giống nhau hay sao? Ai không biết lại tưởng họ là cha con ruột thịt"
Chi thừa nhận.
"Đúng là Bình An rất giống anh ta"
Bình An gọi điện xong thì mới chịu ra mở cửa cho Chi.
"Trả điện thoại cho mẹ nè"
Chi nhìn danh sách cuộc gọi thì tức giận, Chi hỏi.
"Con đã nói gì với anh ta?"
Bình An cười nịnh.
"Con không có nói gì hết, còn chỉ nói là mẹ đã đồng ý làm người yêu của chú đẹp trai rồi thôi"
Chi tức giận. "Mẹ phải đánh đòn con mới được"
Bình An chạy lại chỗ Nhi. "mẹ Nhi ơi cứu con"
Nhi chỉ biết đứng cười với hai mẹ con nhà này.
"Thôi đừng giỡn nửa tớ có chuyện muốn nói với cậu"
"Chuyện gì vậy Nhi?"
"Mẹ của cậu đã tỉnh lại rồi đó"
Chi vui mừng. "cậu nói thật sao?"
"Đúng vậy"
"Mình rất muốn vào bệnh viện thăm mẹ nhưng mà mình sợ ông ấy sẽ nỗi giận khi nhìn thấy mình"
Nhi an ủi Chi. "cậu đừng buồn nữa"
"Mình Không sao đâu chỉ hơi buồn một chút thôi"
"Mà ba cậu cũng thật là quá đáng, giận gì mà giận lâu vậy không biết, dù gì cậu cũng là con gái của ông ấy mà"
Chi im lặng không biết phải trả lời Nhi như thế nào nữa.
Bình An thấy mẹ buồn thì bước lại.
"Mẹ ơi mẹ sao vậy, mẹ giận Bình An sao?"
"Đúng vậy mẹ giận Bình An đó, dám gọi điện thoại cho anh ta"
"Bình An xin lỗi mẹ, mẹ đừng giận Bình An có được hay không?"
Chi giả vờ giận Bình An.
"Mẹ không thương Bình An nữa, mẹ giận Bình An luôn"
Bình An bước lại ôm Chi thật chặt.
"Mẹ đừng giận con mà. Con yêu mẹ nhiều lắm"
Nghe Bình An nói như vậy Chi rất là hạnh phúc. Chi cũng ôm chặt lấy Bình An.
"Mẹ cũng yêu con trai của mẹ nhiều lắm"
"Mẹ hết giận con rồi sao?"
"Đúng vậy mẹ hết giận Bình An rồi"
Bình An cười tươi.
"Con yêu mẹ nhiều lắm."
Bình An hôn lên hai má của Chi. Chi cũng hôn lên hai má của Bình An.
Nhi lên tiếng. "Tớ đi tắm đây, nếu cứ đứng ở đây sẽ ghanh tị với hai mẹ con cậu mà chết mất"
Nhi bỏ dô phòng tắm.
Hai mẹ con nhìn nhau bật cười.
_______
Sáng hôm sau Gil dậy sớm đến đón Bình An đi học. Bình An thấy Gil đến thì vui mừng.
"Chú đẹp trai, chú đến rồi sao?"
Gil cưng chiều nói.
"Tất nhiên là phải đến rồi, chú đã hứa với Bình An là chú sẽ giữ lời"
Bình An cười tươi như hoa, còn Chi thì không vui khi thấy Gil đến.
"Anh đến đây làm gì?"
"Anh đến để đưa Bình An đi học, hôm qua anh đã hứa với Bình An là sáng nay sẽ đến chở Bình An đi học rồi"
Chi từ chối. "Không cần đâu, tôi có thể tự đưa con trai của tôi đi học được. Bình An mau lên xe đi mẹ chở con đi học"
Bình An cứ đứng im không chịu lên xe của Chi.
"Sao con còn chưa lên?"
"Con muốn đi xe của chú đẹp trai"
"Không được, con không được làm phiền chú ấy, chú ấy là người rất bận rộn không có thời gian chở con đi học đâu, mau lên xe đi mẹ chở con đi học"
Bình An buồn thiu.
Nhi bước ra. "dù gì anh ấy cũng đã đến rồi, cậu cứ để anh ấy chở Bình An đi học đi, cậu làm cho thằng bé buồn thiu rồi kìa"
Chi nhìn Nhi nói. "đồ phản bội"
Nhi cười cười rồi hỏi Bình An.
"Bình An con muốn đi xe máy của mẹ hay là xe ô tô của chú đẹp trai?"
"Dạ con muốn đi xe ô tô của chú đẹp trai. Xe của chú đẹp trai có máy lạnh ngồi rất là mát"
Chi tức giận quát Bình An.
"Vậy thì sau này con cứ đi xe ô tô với chú đẹp trai luôn đi, mẹ sẽ không chở con đi học nữa đâu"
Bình An khóc thút thít chèo lên xe máy của Chi.
Nhi nói. "sao cậu lại mắng Bình An? cậu làm Bình An khóc rồi kìa"
Chi bước lại ôm Bình An.
"Mẹ xin lỗi mẹ không nên mắng Bình An"
Bình An vẫn khóc thút thít.
Gil bước lại ẵm Bình An lên.
"Đừng khóc nữa để chú chở con đi học"
"Bình An không đi đâu, mẹ sẽ mắng"
Chi không biết phải làm sao với đứa con trai này nữa.
"Được rồi muốn đi ô tô thì đi ô tô"
Bình An nín khóc hỏi Chi. "có thật không mẹ?"
Chi gật đầu.
Nhi thì đứng cười, Bình An con thật là giỏi.
Gil ẵm Bình An lên xe. "Chúng ta đi học thôi"
Bình An hối Chi.
"Mẹ mau lên xe đi con sắp trễ giờ học rồi đó"
"Mẹ không đi đâu con đi với chú ấy đi"
"Bình An muốn mẹ đi nữa"
Gil bước xuống mở cửa xe cho Chi.
"Em mau vào đi sắp trễ giờ rồi đó"
Chi đành bước lên xe ngồi.
Gil đưa Bình An đến trường xong rồi đưa Chi về nhà lại, đang lái xe Gil hỏi.
"Khi nào em mới chịu đi làm lại?"
"Tôi sẽ không đi làm lại đâu, anh đừng có mà ép tôi"
"Sao em lại cứng đầu như vậy?"
Chi tức giận. "tôi cứng đầu như vậy đó, vậy thì sao?"
Gil bật cười.
Thấy Gil cười Chi lại càng tức giận.
"Có gì đáng cười sao?"
Gil vẫn cười.
"Anh muốn chết có phải không?"
"Em đừng giận nữa có được không? Lúc em giận nhìn em rất đáng yêu. Anh chưa thấy cô gái nào giận mà lại đáng yêu như vậy"
Chi nói. "đồ điên"
"Đúng vậy, vì yêu em mà anh sắp phát điên rồi"
Chi lặng thinh không thèm nói nữa.
Gil gọi. "Chi à, em giận anh sao?"
Chi không trả lời.
Gil vừa lái xe vừa nhìn Chi.
"Anh lo mà tập trung lái xe đi đừng có mà nhìn tôi nữa, tôi vẫn chưa có muốn chết đâu"
Gil không nhìn Chi nữa mà tập trung lái xe. Đưa Chi về nhà Xong Gil chạy thẳng đến công ty.
_________
Máy ngày sau Chi vẫn không chịu đi làm lại, Chi đã nộp hồ sơ xin việc ở một công ty khác, trong thời gian chờ đợi Chi đi làm thêm ở một quán cafe. Ngày nào Gil cũng đến làm Chi rất bực mình. Chi đã không thể chịu đựng được nữa mới kéo Gil ra ngoài nói chuyện.
"Anh đừng đến đây làm phiền tôi nữa có không? phiền chết đi được, tôi phải nói thêm bao nhiêu lần nữa thì anh mới hiểu, tôi sẽ không đi làm lại nữa đâu"
Gil vẫn lỳ mặt. "Nếu em không chịu đi làm lại thì ngày nào anh cũng sẽ đến"
"Mặc kệ anh,anh muốn làm gì thì làm"
Chi tức giận bỏ dô trong làm việc tiếp.
Gil nhìn Chi cười buồn. Đến khi nào thì em mới có thể chấp nhận anh đây.
............
Hôm nay Gil đến chỗ làm của Chi trễ hơn mọi ngày, vừa mới đến thì đã thấy Chi ngồi nói chuyện vui vẻ với ST. Gil tức giận bước lại ngồi xuống chỗ hai người họ.
ST cười. "cậu cũng đến uống cafe sao?"
Gil nói. "cậu ra ngoài nói chuyện với tôi một lát"
ST đồng ý. "có chuyện gì vậy tổng giám đốc, cậu muốn nói chuyện gì với tôi"
Gil nắm cổ áo ST. "tôi đã cảnh cáo cậu rồi mà sao cậu còn dám lại gần cô ấy"
ST cười đểu. "cậu không có quyền gì mà cấm tôi cả. Tôi theo đuổi người con gái thích có gì là sai chứ"
Gil tức giận thằng khốn. Gil đấm vào mặt ST một phát thật mạnh ST ngã xuống đất.
ST định đấm lại Gil nhưng thấy Chi ra nên giả vờ đau đớn.
"Sao cậu lại đánh tôi, tôi đã làm gì sai? tôi chỉ đến đây để uống cafe thôi mà, tôi không có đến đây để tán tỉnh người yêu của cậu"
Gil tức giận. "thằng khốn tạo sẽ đánh chết mày"
Chi hét. "anh dừng lại ngay cho tôi"
Gil thả ST ra.
Chi lại gần chỗ ST. "Anh ST anh có sao không?"
ST cười. "anh không sao đâu, cậu ấy đang hiểu lầm về mối quan hệ của chúng ta, cậu ấy cấm anh không được theo đuổi em nếu không cậu ấy sẽ đuổi việc anh"
Chi tức giận nhìn Gil. "anh thật là quá đáng"
Gil Nhìn thấy Chi quan tâm đến ST như vậy trong lòng cậu khó chịu vô cùng.
Gil bật cười. "cậu có thể làm diễn viên được đấy, diễn cứ như thật vậy?"
Chi hét. "anh thôi đi, anh quá đáng lắm rồi đó"
Gil cố gắng giải thích cho Chi hiểu.
"Thùy Chi em nghe anh nói đi, câu ta là người xấu, cậu ta đang cố tình tiếp cận em để trả thù anh đó, em đừng để bị cậu ta lừa gạt"
ST cố gắng giải thích.
"Gil à, có lẻ cậu đã hiểu lầm tôi rồi, tôi không có tiếp cận Chi, tôi chỉ đến đây để uống cafe thôi"
"Mày còn dám lừa gạt Chi sao?"
Chi hét thật to. "Anh đừng nói nữa, anh gây rối đủ rồi đó, sau này đừng đến đây làm phiền tôi nữa, anh mau về đi"
Gil tức giận. "sao em lại không tin vào những gì anh nói, những gì anh nói tất cả đều là sự thật"
"Vậy anh nghĩ anh đáng để cho tôi tin sao?"
Gil tức giận em.........
"Thùy Chi à em đừng có trách Gil chắc tại cậu ấy ghen quá nên mới hành động như vậy thôi, anh xin lỗi đáng lẻ ra anh không nên đến đây để uống cafe"
"Anh ST, anh không có lỗi gì hết, tất cả là lỗi của ta, anh mau vào trong đi để em bôi thuốc cho anh, mặt của anh bị thương rồi kìa"
ST cười. "cảm ơn em"
Gil tức điên lên thằng khốn tao sẽ không để cho mày yên đâu. Gil tức giận lái xe đến công ty.
Hết giờ nghĩ trưa ST cũng về lại công ty. Vừa vào phòng làm việc thì.
"Các người đang làm trò gì vậy sao lại dọn phòng của tôi?"
"Dạ, chúng tôi chỉ làm theo mệnh lệnh thôi, tổng giám đốc đã yêu cầu dọn sạch phòng làm việc của anh"
ST tức giận bước vào làm phòng làm việc của Gil.
"Cậu làm như vậy là có ý gì?"
Gil cười đểu. "đã quá rõ ràng như vậy rồi mà cậu vẫn không hiểu sao? Cậu bị đuổi việc"
"Cậu dám đuổi việc tôi sao? Cậu đừng quên chính ba cậu là người đã thuê tôi"
"Cậu đừng lấy ba tôi ra để hù tôi. Bây giờ thì biến khỏi đây đi"
ST cười đểu. "Mày được lắm hãy đợi đó, trò vui vẫn còn ở phía sau"
ST tức giận rời khỏi công ty.
............
Hết giờ làm Gil lái xe về nhà.
"Ba mẹ con đâu rồi dú?"
"Dạ ông bà chủ đã đi mĩ rồi, ông chủ gọi cho cậu mãi mà không được"
Gil lấy điện thoại ra xem.
"Điện thoại của con hết bin rồi. Sao ba mẹ con lại đi gấp như vậy?"
"Dạ, ông bà chủ qua thăm ông nội của cậu nghe nói là ông ấy bị ốm"
"Con biết rồi, con không ăn cơm đâu nên dú không cần phải dọn"
Gil bỏ lên phòng.
Gil sạc điện thoại xong thì gọi điện cho Tú.
Tú bắt máy alo.
"Là tớ đây, tớ có chuyện cần nhờ cậu giúp đỡ"
"Có chuyện gì vậy Gil?"
"Là ST, hắn đang cố tình tiếp cận Chi để trả thù tớ"
Tú tức giận. "tên khốn đó đúng là thù dai mà, cậu muốn tớ phải giúp cậu thế nào đây?"
"Cậu hãy nói với cô bác sĩ của cậu khuyên Chi giúp tớ, bây giờ tớ có nói gì cô ấy cũng không nghe cả"

1 2 »
loading...