Trong Họa Được Phúc


Thấy Tú bước ra khỏi phòng bệnh Chi chạy lại hỏi.
"anh Gil có bị làm sao không vậy anh Tú? Anh ấy đã tỉnh lại hay chưa? Vết thương của anh ấy có nặng hay không.......?"
Chi hỏi nhiều quá Tú không biết phải trả lời câu hỏi nào trước luôn.
Nhi nói. "Cậu hỏi từ từ thôi Chi để cho anh Tú còn trả lời nữa chứ"
"Em xin lỗi, tại em lo lắng cho anh Gil quá thôi"
Tú mỉm cười. "Cậu ấy đã tỉnh lại rồi em đừng lo lắng nữa, cũng may là vết đâm không quá sâu Phải mất ít nhất 1 tháng thì vết thương của cậu ấy mới lành lại được"
Nghe Tú nói như vậy Chi mới thở phào nhẹ nhõm.
"Chú Tú ơi bây giờ Bình An đã vào thăm chú đẹp trai được hay chưa ạ?"
Tú gật đầu.
"Tất nhiên là được rồi, chúng ta mau vào thôi"
Mọi người cùng bước vào thăm Gil.
Bình An gọi. "chú đẹp trai ơi"
Gil mỉm cười với Bình An.
"Bình An đến thăm chú đẹp trai sao?"
"Dạ, chú đẹp trai có bị làm sao không ạ? có bị đau chỗ nào hay không?"
Bình An nhìn người Gil đầy vết thương nên rất lo lắng.
"Chú không sao đâu Bình An đừng lo, chỉ là những vết thương nhỏ không nhằm nhò gì với chú hết đâu"
"Bình An rất tự hào về chú đẹp trai, chú đẹp trai là anh hùng trong lòng của Bình An đó"
Gil cười. "thật vậy sao?"
"Dạ"
Chi không nói gì mà rươm rướm nước mắt nhìn Gil. Nhi nháy mắt với Tú, Tú hiểu ý nên dẫn Bình An ra ngoài.
Chi bước lại gần Gil. "anh có sao không?"
"Anh không sao đâu em đừng lo"
Gil đưa tay lên lâu nước mắt cho Chi.
"Em đừng khóc mà"
"Em thật sự đã rất sợ, em sợ mình sẽ mất anh mãi mãi, em xin lỗi, em thật sự xin lỗi anh, chỉ vì em mà anh mới bị thương nặng như vậy"
"Ngốc quá em không có lỗi gì hết, em đừng tự trách bản thân của mình nữa"
"Tất cả là lỗi của em mà, em đã không nghe theo lời anh nói, em......"
"Nếu em cảm thấy có lỗi, vậy thì em chịu trách nhiệm với anh đi"
"Chịu trách nhiệm với anh sao? Anh muốn em chịu trách nhiệm như thế nào?"
Gil giả vờ suy nghĩ.........
"Đơn giản thôi, em hãy ở bên cạnh anh mãi mãi"
Chi im lặng không trả lời.
Gil cười buồn, thấy Chi im lặng Gil đã hiểu.
"Anh chỉ đùa thôi em không cần phải chịu trách nhiệm gì hết"
"Em đồng ý"
"Hả.....?"
Gil không thể tin được mà hỏi lại.
"Em đồng ý thật sao?"
Chi gật đầu.
Gil không thể tin được là Chi đã đồng ý mặt cứ đơ ra như người ngốc.
Nhìn mặt Gil lúc này Chi rất là mắt cười.
Gil hét. "yeah cuối cùng cô ấy đã chấp nhận tình cảm của tôi rồi"
A.........vết thương của Gil đau.
Chi la Gil. "nằm im đi đừng có cử động mà đụng đến vết thương"
Gil đau trong hạnh phúc.
"Anh biết rồi"
Ở ngoài cửa có ba người đang nghe lén. Ba người cười khút khít.
_________
Gil nằm viện đã được một tuần rồi, Chi luôn ở bên cạnh chăm sóc cho Gil. Có người yêu chăm sóc bệnh nặng cỡ nào cũng khỏi. Bữa giờ không đi làm nên công việc tồn động rất nhiều Gil gọi trợ lý đem máy tính đến cho Gil làm việc.
"Cậu vẫn chưa khỏe mà Gil không nên ngồi nhiều"
"Tớ không sao đâu, công việc của tớ còn rất nhiều"
Chi mang bữa trưa đến cho Gil.
"Chú đẹp trai ơi"
Vừa tới cửa Bình An đã gọi Gil rồi.
Gil mỉm cười với Bình An.
"Con không đi học sao?"
"Dạ hôm nay Bình An được nghĩ học"
Chi thấy Gil ngồi làm việc thì không được hài lòng.
"Đưa máy tính cho em, anh vẫn chưa khỏe mà không được ngồi nhiều"
"Anh không sao đâu anh......."
"Mau đưa cho em"
Gil đưa máy tính cho Chi.
Tú cười cười chọc Gil.
"Tớ nói nãy giờ thì có chịu nghe đâu, vợ mới nói có một câu thì đã nghe lời rồi, đúng là đồ sợ vợ mà"
Gil liết Tú. "cậu muốn chết phải không?"
Tú lại cười cười chọc Gil.
"Tớ đi đây không làm phiền gia đình hạnh phúc của cậu nữa. Ghanh tị quá đi thôi, phải đi tìm gấu của tớ hôn một cái mới được"
Chi nghe Tú nói như vậy thì đỏ mặt.
Bình An thì cười cười.
"Cậu mau đi nhanh đi nói nhiều quá"
"Cậu không cần phải đuổi tớ đi ngay đây"
Bình An cứ đứng cười mãi.
Chi hỏi. "Bình An sao con cứ cười hoài vậy?"
"Dạ không có gì, Bình An qua phòng của mẹ Nhi đây, không làm phiền mẹ và chú đẹp trai tâm sự nữa"
Bình An chạy qua phòng của Nhi.
Chi gọi. "nè Bình An con đang nói gì vậy? cái thằng bé này thật là"
Gil cũng bật cười.
"Anh cười cái gì, có gì đáng cười sao?"
"Anh cười vì hạnh Phúc được không?"
Gil bước lại ôm Chi.
"Buông em ra đi lỡ ai vào thì sao?"
"Anh mặc kệ bây giờ anh chỉ muốn ôm em thôi. Em đứng im đi đừng có động đậy anh vẫn còn đau đó"
Chi đứng im cho Gil ôm không nói gì nữa.
.........
"Mẹ Nhi ơi"
"Bình An con mới đến sao?"
"Dạ"
"Sao con không qua thăm chú đẹp trai mà lại qua đây?"
"Dạ, tại Bình An không muốn làm phiền mẹ và chú đẹp trai tâm sự, mẹ sẽ thấy mắc cỡ khi Bình An ở đó"
Nhi nghe Bình An nói xong thì bật cười.
"Bình An nè"
"Dạ"
"Nếu sau này mẹ Bình An thương chú đẹp trai hơn thì Bình An có ghanh tị không?"
"Dạ không, chỉ cần mẹ được hạnh phúc thì Bình An sẽ không ghanh tị với chú đẹp trai đâu"
Nhi khen Bình An.
"Bình An của mẹ Nhi đã trưởng thành thật rồi, không còn là trẻ con nữa"
Được mẹ Nhi khen Bình An rất vui. Bình An cứ cười hoài.
"Con muốn đi ăn kem không mẹ Nhi dẫn con đi?"
"Dạ có Bình An muốn đi ăn kem"
Vậy thì đi thôi.
Nhi đang đi thì cứ thấy mọi người nhìn mình rồi nói gì đó. Có chuyện gì vậy không biết?
Tuyết gọi. "Nhi ơi"
"Có chuyện gì vậy Tuyết?"
"Cậu chưa biết chuyện gì sao?"
"Chuyện gì? Tớ có biết chuyện gì đâu, tớ thấy mọi người cứ nhìn tớ rồi nói nói gì đó"
Tuyết nói nhỏ vào tai Nhi.
"Có người tung tin đồn cậu là bồ nhí của Tú"
Nhi tức giận. "cậu nói thật sao?"
Tuyết gật đầu.
"Cậu có biết là ai đã tung tin đồn này hay không?"
"Tớ chỉ nghe nói là một cô y tá thôi"
Nhi tức giận. "tớ mà biết là ai thì tớ sẽ không để yên đâu, tớ đi trước đây"
Tuyết gật đầu.
"Bình An chúng ta ăn kem sau nhé, mẹ Nhi phải đi giải quyết công chuyện cái đã"
"Dạ"
Nhi dẫn Bình An trả cho Chi xong rồi đi tìm Tú. Tú thấy Nhi thì vui mừng.
"Em tìm anh sao?"
Nhi quát. "anh mau giải quyết chuyện này cho tôi ngay"
"Có chuyện gì vậy em? em bình tĩnh lại đã"
"Anh bảo tôi làm sao mà bình tĩnh được đây, cả bệnh viện đang đồn tôi là bồ nhí của anh đó"
"Sao chuyện này có thể xảy ra được"
"Tôi không biết đâu anh mau giải quyết chuyện này cho tôi"
"Anh biết rồi anh sẽ giải quyết. Em có biết là ai đã tung tin đồn này không?"
"Tôi nghe nói là một cô y tá"
"Y ta sao? Không lẻ là cô ta"
"Anh biết là ai sao?"
"Đúng vậy, em mau đi theo anh"
Tú dắt Nhi đi đến đại sảnh của bệnh viện. Tú ra lệnh cho mọi người tập trung lại hết.
"Hôm nay tôi có một việc muốn tuyên bố"
Mọi người im lặng nghe Tú nói.
Tú nắm lấy tay của Nhi.
Nhi nói nhỏ. "anh đang làm gì vậy mau thả tay tôi ra"
Tú cười dịu dàng với Nhi. "Em sẽ biết ngay thôi"
Tú nói lớn cho mọi người nghe.
"Nhi không phải là bồ nhí mà là người yêu của tôi"
Nhi bất ngờ. "anh đang nói gì vậy?"
Tú nói tiếp.
"Nếu ai mà còn dám nói người yêu của tôi là bồ nhí nữa thì coi chừng sẽ bị đuổi việc đó"
Mọi người đồng thanh chúng tôi biết rồi. Họ giải tán về làm việc tiếp.
"Y tá Phương đứng lại cho tôi"
Phương hỏi. "có chuyện gì vậy trưởng khoa?"
Tú lạnh lùng nói.
"Cô bị đuổi việc kể từ giờ phút này"
Phương bất ngờ.
"Sao trưởng khoa lại đuổi việc em? em đã làm gì sai?
"Cô còn dám hỏi tôi sao, tin đồn này không phải do cô làm thì còn là ai nữa"
"Không phải là em thật mà em không biết gì hết"
"Cô mau dọn đồ đi đừng nói nhiều nữa tôi không muốn nghe gì nữa hết"
"Em xin lỗi mà lần sau em không dám nữa, xin anh đừng đuổi việc em"
"Cô muốn tự đi hay là đợi tôi gọi bảo vệ"
Cô ta tức giận bỏ đi.
Tú bước lại gần Nhi.
"Em yêu anh đã giải quyết xong rồi em có hài lòng không?"
Nhi tức giận.
"Tôi nói anh đi giải quyết rắc rối, anh lại đi công khai tôi là người yêu của anh, anh muốn chết có phải không?"
"Thì anh chỉ muốn giúp em thôi, sau này không ai còn dám gọi em là bồ nhí nữa đâu"
Tú hôn lén lên môi Nhi một cái rồi chạy thật nhanh trước khi sư tử nỗi giận.
"Tên khốn kiếp anh còn dám hôn tôi sao, tức quá mà"
________
Sáng hôm sau Gil đòi xuất viện về nhà Tú không đồng ý.
"Cậu vẫn chưa khỏe mà ở lại thêm vài ngày nữa đi"
"Tớ khỏe rồi, tớ muốn về nhà không muốn ở lại đây nữa đâu"
"Cậu về nhà rồi ai sẽ chăm sóc cho cậu?"
"Tất nhiên là người yêu của tớ rồi"
"Cô ấy đồng ý đến nhà chăm sóc cho cậu sao?"
"Đúng vậy, cô ấy còn đồng ý đi làm lại nữa, bây giờ tớ nói gì cô ấy cũng nghe hết"
Tú bĩu môi. "có mà cậu nghe lời cô ấy thì có, cô ấy mới nói một tiếng thì đã nghe lời rồi. Đúng là đồ sợ vợ không có tương lai"
Gil nói lại.
"Vậy còn cậu thì sao? Nhi mới liết một cái thì cậu đã đứng im không dám nhút nhích rồi"
"Ờ thì......"
"Thì sao?"
"Thì sợ vợ sống lâu, chúng ta giống nhau mà"
"Vậy mà cậu còn dám chọc tớ"
Cả hai cùng bật cười.
"Gil nè, tớ không muốn làm cậu mất vui nhưng tớ cảm thấy lo lắng cho cậu"
"Sao lại lo lắng cho tớ?"
"Là ba mẹ của cậu, họ sẽ chấp nhận Chi sao, nếu Chi là một cô gái bình thường thì không sao đằng này cô ấy đã có con rồi"
"Tớ đã suy nghĩ về chuyện này rồi, có lẻ họ sẽ không đồng ý"
"Vậy cậu định làm thế nào?"
"Tớ mặc kệ tất cả, cô ấy là người mà tớ yêu dù họ có muốn hay không thì cũng phải chấp nhận"
Chi bước vào phòng. "đã xong chưa anh?"
Gil cười dịu dàng với Chi.
"Xong rồi em, chúng ta về thôi"
"Dạ"
.
.
.
Tú lái xe đưa Gil về nhà, trước khi ra về Tú nói với Gil.
"Cậu vẫn còn bệnh đó, đừng nên hoạt động quá mạnh"
Gil liết Tú. "cậu muốn chết phải không?"
Tú cười. "tớ chỉ giỡn thôi mà không chọc cậu nữa tớ về đây"
Gil gật đầu.
Chi hỏi. "anh Tú nói gì mà anh tức g như vậy?"
"Không có gì đâu em cậu ấy chỉ chọc anh chút thôi"
"Anh lên phòng nghỉ đi, để em nấu đồ ăn cho anh"
Gil lắc đầu.
"Bây giờ anh muốn đi tắm, em tắm cho anh nha?"
"Sao cơ em........"
"Tay anh vẫn còn đau lắm anh không thể tự tắm được, anh ở dơ cả tuần nay rồi

1 2 »
loading...