- Chuyen Ver Mondaycouple Cuoi Sau Mot Dem Chuong 4 Chong Yeu Khong Gan Nu Sac

Tùy Chỉnh

Ngày thứ hai sau cưới là chủ nhật, cho nên tôi đã lựa chọn làm một chuyện hết sức hạnh phúc, đó là ngủ thẳng một mạch đến sáng. Cho dù trước đó đã gặp phải một đêm đả kích, nhưng tôi vẫn như cũ ngủ thật ngon lành, sau khi mở mắt, phát hiện đã là giữa trưa.

Rửa mặt trong phòng tắm sạch sẽ xong, tôi mặc áo sơ mi rộng rãi cùng chiếc quần soóc ngắn ngủn ra khỏi phòng, tính đến phòng bếp lục tủ lạnh kiếm đồ ăn.

Phòng bếp của Gary rất lớn, vì vậy bàn cơm cũng để ở bên trong. Tôi đi vào trong đó, ngoài ý muốn lại phát hiện thân ảnh của Gary, hình như đang sắp bát đũa trên bàn ăn, thấy tôi đến liền ngẩn người, đột nhiên sau đó xoay người lấy ra thêm một bộ bát đũa nữa.

Tôi ngây ngốc dừng lại cách bàn ăn mấy bước, cảm thấy thật thất bại, mình rõ ràng đã ăn mặc quần soóc ngắn khêu gợi vô cùng, áo sơ mi rộng rãi cũng dài không quá mông, đôi đùi đẹp hào phóng cứ như vậy phô ra, cực kì là mê người, nhưng mà tại sao Gary đến một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn đến tôi chứ?!

Gary xới được hai bát cơm đặt lên bàn, nhìn thấy bộ dạng ngây ngốc của tôi, không nhịn được cười nói: "Xem ra em thật biết thức dậy đúng lúc, anh vừa chuẩn bị xong cơm thì em tỉnh, sao thế, không đói bụng à?"

Lời anh nói ra thật ngoài dự đoán làm cho tôi càng cảm thấy cực kì thất bại, đành chủ động chạy đến ngồi an vị trước bàn, nhìn bốn món ănmón canh cực kì thịnh soạn trước mặt. Chúng thật là thơm ah, chỉ cần liếc qua thôi cũng sẽ làm cho người ta thèm muốn chết đi được.

Tôi vui mừng nhìn Gary, thật là không nên chỉ biết đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, không nghĩ tới anh trông thế mà lại còn có tài này nha, quả nhiên là một người đàn ông tốt và một tấm gương sáng mẫu mực.

Lễ nghi trên bàn ăn của Gary rất tốt, lúc ăn cơm căn bản không nói lời nào, vì vậy tôi cũng không thể làm gì khác hơn là im lặng chuyên tâm ăn cơm. Wa! Tay nghề nấu nướng của anh cũng không tồi đâu!

Sau khi ăn xong, tôi tranh việc rửa chén, dù thế nào thì cũng phải trả lễ lại chứ, không thể để mất mặt con gái được, muốn tranh thủ thân thiết thì cần phải xây dựng hình tượng người phụ nữ Trung Quốc ôn nhu, chăm chỉ mới là con đường đúng đắn nhất.

Bời vì phòng của tôi ở trong cùng của hành lang, cho nên tôi muốn trở về phòng của mình thì phải trải qua thứ nhất là thư phòng của Gary, thứ hai chính là phòng ngủ của anh.

Rửa sạch sẽ bát đũa xong, tôi vốn là tính toán trở về chỗ của mình, nhưng lúc đi ngang qua thư phòng lại lơ đãng nhìn thấy thân ảnh của Gary, vì vậy không nhịn được dừng lại đánh giá kẻ đang ở bên trong đọc sách kia một chút. Gary đeo kính vào, tùy ý để ở trên sống mũi, tư thế nghiêm chỉnh ngồi ở sau bàn chăm chú nhìn vào cuốn sách, máy vi tính mở ra bên cạnh, vẻ mặt thành thật vô cùng, lại thêm ánh mặt trời xuyên thấu qua rèm cửa sổ xuyên suốt đằng sau lưng anh khiến hình ảnh trong thư phòng thoạt nhìn trở nên giống như một bức tranh sơn dầu tuyệt mĩ, đẹp mắt, mê người.

Có lẽ là do ánh mắt của tôi quá mức nóng bỏng nên Gary mới ngẩng đầu lên, vừa lúc chạm vào mắt tôi. Bởi vì sự thật là tôi nhìn anh một cách quang minh chính đại, mà mục đích cũng chính là nhìn thôi, cho nên tôi cũng lười chẳng thèm ra vẻ ngượng ngùng hay chớp mắt làm bộ hối lỗi gì hết.

Anh bình tĩnh nhìn tôi một lát, đột nhiên làm ra bộ mặt như đã hiểu ra chuyện gì đó, dùng thanh âm dễ nghe mở lời: "Em cũng muốn sử dụng thư phòng này phải không? Vậy thì cứ vào đi, dù sao bàn làm việc của anh cũng khá lớn, chia cho em một nửa cũng không sao!"

Nếu anh đã thành tâm thành ý mời , tôi đây cũng nên mở lòng từ bi vào xem một chút đi, thuận tiện nhìn một cái xem anh đang đọc loại sách nào, thật hy vọng đó là tạp chí Playboy của nước ngoài nha.

Cái mà Gary đang đọc đương nhiên không phải là tạp chí Playboy của nước ngoài, ngay cả tạp chí FHM (là một tạp chí nổi tiếng dành riêng cho đàn ông, có mặt ở nhiều nước trên thế giới, mỗi nước xuất bản một loại riêng ) nổi tiếng ở trong nước cũng không có, những sách anh xem hầu hết đều là những tác phẩm nổi tiếng, còn bằng tiếng Anh nữa.

Không thú vị gì hết, ánh mắt tôi lại một lần nữa quét qua bàn sách của anh, đột nhiên nhìn thấy loại giấy viết thư chuyên dụng của công ty chúng tôi. Tôi hưng phấn vỗ vỗ cánh tay của Gary, thành công nhận được sự chú ý của anh. Tôi một tay chỉ vào giấy viết thư ghi tên công ty rồi vui vẻ hỏi anh: "Anh cũng là nhân viên của công ty em?"

Hiển nhiên là đề tài bất ngờ này đã gây được sự chú ý từ Gary, anh đem sách khép lại, vẻ mặt mang theo nụ cười khẽ gật đầu.

"Trời ạ! Thật là trùng hợp nha! Em là nhân viên phòng thiết kế, còn anh, là người của phòng nào? "

"Anh ấy à..." Anh suy nghĩ một chút. "Hẳn là coi như làm ở bộ phạn tài nguyên nhân lực đi."

"Thì ra là vậy, khó trách em chưa từng nhìn thấy anh..." Tôi dừng lại một chút, thay bằng vẻ mặt hết sức giống bà tám đang buôn chuyện. "Anh đã nhìn thấy tổng tài của chúng ta bao giờ chưa? Nghe nói là một người đàn ông còn rất trẻ đấy."

Hai mắt của anh lóe lên một cái, sau đó cười nói: "À, có gặp mấy lần, là một người không tệ."

"Thư kí của anh ta thật sự là đàn ông à?"

"Hử, có gì không ổn sao? "

"Đương nhiên là có rồi, chẳng phải tổng tài nào cũng thích chọn mỹ nữ làm thư ký hay sao? H nữa còn phải là một tập đoàn các thư ký xinh đẹp mới đúng, vừa có thể bổ mắt lại vừa có thể...ha ha..." Tôi rất không phải che miêng mập mờ cười một tiếng.

Nhìn vẻ mặt đùa bỡn của tôi, Gary cũng không nhịn được bật cười, cuối cùng kết luận: "Em xem quá nhiều tiểu thuyết tình cảm Đài Loan mất rồi, người nào quy định thư ký bên cạnh tổng tài nhất định phải là mỹ nữ chứ? Lý do vì sao anh ta lại tuyển thư ký nam thì...lúc nào đó gặp được em thử đi hỏi anh ta xem sao?"

Tôi thất bại nhìn anh, vô lực nói: "Vậy cũng cần phải có cơ hội a, em chỉ là một nhân viên quèn, sao có thể có cơ hội hỏi tổng tài những vấn đề bà tám này chứ?"

Gary không trả lời tôi, chỉ cười hết sức thần bí.

Sau đó, chúng tôi cùng nhau hàn huyên trong chốc lát về những chuyện lý thú mới phát sinh gần đây trong công ty, phát hiện cả hai nói chuyện rất hợp, ha ha, thật là hiện tượng tốt a hiện tượng tốt.

Cùng tán gẫu được một lúc, tôi phát hiện Gary là một người đàn ông rất có mị lực, ưu nhã, ôn nhu, hài hước, bình tĩnh, nhưng là tôi nghĩ mãi mà không ra, anh rõ ràng có thể coi là một người xuất chúng, tại sao hết lần này tới lần khác lại không có hứng thú với phụ nữ chứ? Thật làm cho người ta tò mò nha.

Đang lúc hàn huyên cao hứng, điện thoại di động của Gary đột nhiên vang lên, anh nhìn một chút số máy hiển thị trên màn hình sau đó cau mày nhận điện thoại, trong lúc nghe cũng không nói gì thêm, cuối cùng lại tiếp tục nhăn mày cúp máy.

Anh đứng lên, nhìn tôi xin lỗi nói: "Thực không tốt, anh cả cùng anh hai tìm anh đi ra ngoài có chút việc, em có muốn đi cùng không?"

Nghe vậy hai mắt tôi sáng ngời, cười vui vẻ nói: "Anh em các người tụ họp em cũng không muốn quấy rầy làm gì, anh cứ yên tâm đi đi, đợi lát nữa em cũng đi tán gẫu với bạn bè."

Nụ cười của tôi rất rực rỡ, bên trong rõ ràng có ý mong đợi, đúng, tôi rất mong đợi Gary ra khỏi cửa. Sau khi đưa mắt nhìn thấy anh rời khỏi nhà, tôi không nhịn được lộ ra một nụ cười gian.

Đi tới trước cửa phòng của anh, tôi thử đem tay chuyển động nắm cửa, phát hiện quả nhiên không cách nào mở cửa phòng, hay cho anh ta, tưởng là đem cửa khóa lại thì Song Ji Hyo này sẽ không có biện pháp tiến vào đúng không? Hừ hừ, tôi cười lạnh hai tiếng, chạy trở về phòng, từ bên trong một cái hộp nhỏ lấy ra một bảo vật rồi nhanh chân chạy về trước cửa phòng của anh.

Thứ gọi là bảo vật trên tay tôi thực chất chỉ là một thanh sắt nhỏ mà thôi, nhưng mà chớ có coi thường nó, nó chính là công cụ cậy khóa cửa tốt nhất đó nha. Nhớ năm đó ở đại học bị đàn chị bắt học cách nạy khóa, cuối cùng còn bị ép nhận cái thứ này, không nghĩ tới bây giờ lại có cơ hội dùng đến, haha, đàn chị thân mến, em yêu chị nhiều nhiều a!

Tôi giống hệt như tên trộm ngồi chồm hổm trước cửa, cố gắng vặn vặn để mở khóa, không lâu sau, "răng rắc..." một tiếng, cửa phòng được mở bung ra, tôi cười, cười đến vô cùng đắc ý. Tôi đứng dậy lần nữa, nghênh ngang đi vào trong phòng của Gary.

Mục đích của tôi rất đơn giản, chính là muốn tìm xem trong phòng của anh có sách báo ấn phẩm hay đĩa CD gì không, bởi vì tôi cũng không tin một người đàn ông trưởng thành lại không có những thứ ấy bên người.

Phòng của Gary dọn dẹp rất sạch sẽ, so với phòng của tôi rõ ràng sạch hơn nhiều, tôi nhịn không được thấy thực xấu hổ.

Tôi cẩn thận lật tới lật lui đồ trong phòng anh, trong giá sách, trong ngăn kéo, trong góc, trên giường, thậm chí đáy giường cũng bị tôi cẩn thận kiểm tra, kết quả cuối cùng làm tôi không thể tiếp nhận nổi.

Tôi thất bại ngã ngồi dưới đất, vẻ mặt xấu hổ, thân là con gái mà trong phòng tôi ít nhất còn có mấy bộ manga, ví dụ như những tác phẩm của Gosho Aoyama chẳng hạn, những thứ đậm chất tiểu thuyết, vài đĩa phim hoạt hình BL (tình yêu nam nam ) cùng BG (tình yêu nam nữ) , ngay cả trong máy vi tính cũng tàng trữ cả AV (phim người lớn = adult video) tuyệt đỉnh, nhưng mà anh, một tên con trai chính cống, lại không hề có những thứ đồ này, trời ạ! Anh sẽ không phải thực sự là GAY đi!

Mặc dù tôi cũng nghi ngờ trong máy anh cất giấu AV, nhưng lúc nãy tắt máy giúp Gary tôi cũng đã kiểm tra một lượt rồi, vẫn như cũ không phát hiện được tí xíu gì giấy tờ hình ảnh âm thanh mang màu sắc bất lương nào cả.


Đúng lúc tôi đang ngồi xếp bằng trên sàn nhà trong phòng của anh khổ tâm nghĩ cách giáo huấn dạy dỗ chồng thì điện thoại ở phòng khách đột nhiên vang lên làm cả kinh trái tim nhỏ bé của tôi, khiến nó mãnh liệt nảy lên không quy luật. Tôi nhảy dựng lên, vội vã đóng cửa phòng rồi chạy về hướng phòng khách.

Quả nhiên, con người không phải ai cũng có thể tùy tiện làm chuyện xấu nha, nhìn coi, cái đó gọi là cảm giác chột dạ đấy.

Trừng mắt ngó nhìn chiếc điện thoại đang không ngừng kêu kia, tôi do dự một hồi xem rốt cuộc có nên nghe hay không, bởi vì tôi cứ cảm thấy điện thoại này gọi tới là để tìm mình, nhưng mà tôi mới chỉ chuyển vào có một ngày thôi mà. Quan trọng nhất là, số điện thoại này là ai tôi còn không biết nữa.

Nhưng tiếng vang này làm tôi thấy rất khó chịu, cho nên đành nhận điện. Đổi một bộ quần áo bình thường, thư thả thoải mái nhưng không làm mất đi hình tượng con gái, tôi bắt xe chạy tới trước cửa một PUB.


Cú điện thoại lúc sẩm tối là của Gary, đúng, sẩm tối chứ không có sai, hóa ra tôi ở trong phòng anhngẩn người phát sốt mấy giờ liền. Anh nói bởi vì không biết số điện thoại củatôi cho nên chỉ có thể gọi về nhà, nghe giọng điệu của anh thì có vẻ tựa nhưđang khen: Tốt lắm, em còn thông minh mà biết nhận điện thoại.

Nội dung nói chuyện rất đơn giản, đó chính là anh cả cùng anh hai của anh chếtsống muốn mời cho bằng được tôi cùng bọn họ ra ngoài nói chuyện chơi đùa, vì vậyhọ mời tôi cùng nhau đến PUB uống rượu. Cho nên tôi đi tới trước cửa PUB này.

Đi ra ngoài cửa đón tôi là anh hai của Gary - Kang Pa Ram, thoạt nhìn rất giống những anh chàng hoa hoacông tử mê ăn chơi thích du hí nhân gian, anh cười cười nhìn tôi. Nói thật rathì ba anh em bọn họ thoạt nhìn vẫn có chút rất giống nhau, anh cả chững chc,anh hai ngịch ngợm, còn Garythì bình tĩnh điềm đạm.

Theo Kang Pa Ram đi vào bên trong PUB đang ầm ầm náo nhiệt, tôi dám khẳng địnhanh ta chính là kẻ chọn chỗ như thế này. Cảm giác bên trong PUB cùng với quầyrượu ngày đó tôi đi rất giống nhau, cũng có những người đẹp trẻ tuổi ăn mặc mátmẻ phóng khoáng, thỉnh thoảng chủ động đến gần dụ dỗ đám đàn ông.

Cùng Kang Pa Ram đi đến chỗ của Gary và anh cả anh Kang Taek Won ngồi, tôi phát hiện Gary đang đeo vẻ mặt khó chịucự tuyệt những người đẹp đang lân la đến gần. Thấy tình cảnh này, tôi không nhịnđược kéo kéo ống tay áo Kang Pa Ram, đợi anh ta cúi người xuống bèn thì thào hỏinhỏ bên tai: "Em trai anh thật sự không gần nữ sắc à?"

Kang Pa Ram không nhìn tôi, chỉ gật đầu hết sức kiên định.

Tôi không chết tâm, lại hỏi: "Anh xác định anh ấy không phải là GAY sao?"

Anh ta vẫn như cũ không nhìn tôi, chẳng qua là lần này là có chút do dự lắc đầu.

Thấy tôi xuất hiện, Garytựa như người chết đuối vớ được cọc, chủ động đứng lên lôi kéo tôi ngồi xuống.Vì thế, nhìn thấy trong mắt Kang Taek Won và Kang Pa Ram nụ cười châm chọc, tôichỉ còn cách ngượng ngùng an vị. Sau khi tôi ngồi xuống không lâu, một cô bé trẻtuổi không biết xem sắc mặt người khác chủ động ngồi xuống phía bên kia cạnh Gary mà chẳng thèm để ý đếnánh mắt không vui của anh, cứ thế từng bước nhích lại gần.

Gary vừa dùng ánh mắt đềphòng nhìn chằm chằm cô bé kia vừa lui sang dựa vào gần tôi, cho đến khi hoàntoàn đụng chạm vào tôi. Thật ra thì tôi rất cảm kích cô bé to gan này đã chotôi một cơ hội để thừ dò xét và khảo nghiệm sự nghiêm trọng của "bệnh tình" mà Gary mắc phải nha.

Kết quả chính là... Garyôm chầm lấy tôi, nhìn cô bé kia lạnh lùng nói: "Tôi là người đàn ông đã có vợ,cho nên đừng tới quấy rầy tôi nữa!"

Hừ, nhìn xem, đây chính là hành động theo bản năng của Gary đó, nếu không anh làm sao lại chủ động ômtôi lần nữa chứ? Hay phải nói chính xác ra là, anh căn bản không đem tôi trởthành đàn bà

Tôi ngượng ngùng nhìn cô bé bị dọa cho đến sợ kia cười khan mấy tiếng. Cuốicùng khi thấy Kang Pa Ram và Kang Taek Won nén cười cực độ đến mức sắp nộithương, tôi mới bi ai phát hiện, chồng thân ái của tôi quả thực là không có gầnnữ sắc...

Làm thế nào đây? Xem ra con đường giáo huấn chồng của tôi còn rất dài và rấtgian nan rồi...