- Dam My Edit Thien Thu Mong Khe Thach Chuong 21 22

Tùy Chỉnh

Chương 21

Editor: Thiếu Quân

Beta: Kusami

Phàm là cao thủ, đều sẽ có chút khí độ của cao thủ, sẽ sĩ diện, hoặc là không buông bỏ được tư thái. Cái chuyện kéo người chịu tội thay như thế, người có địa vị, có danh tiếng bình thường chả ai làm được, bởi vì bọn họ còn cần mặt mũi, cũng chỉ có loại người như Yến Vô Sư, ngay cả tàn quyển của Chu Dương Sách còn có thể nói hủy là hủy, mới có khả năng làm ra cái chuyện không biết xấu hổ này. Chẳng trách Úc Ái ở phía sau tức đến giơ chân, Thẩm Kiều cũng hoàn toàn không biết nói gì luôn.

Yến Vô Sư mang theo hắn đi thẳng xuống núi, trực tiếp băng qua Huyền Đô trấn, đi đến trạm dịch ngoại ô nơi bọn họ tiến vào ban đầu, nơi này là một rừng cây nhỏ thưa thớt, vẫn còn khá trống trải.

Y đặt Thẩm Kiều xuống.

Thẩm Kiều chắp tay lại: "Đa tạ."

Hắn cùng Úc Ái giao thủ, bị thương nhẹ, khí huyết toàn thân ngưng trệ, qua một lúc, hiện tại cảm giác cũng dần quay trở lại, tay chân cũng bắt đầu có cảm giác.

Yến Vô Sư lại không chút khách khí nhếch miệng cười: "Cho nên, chuyến lên Huyền Đô Sơn này của ngươi mang ý nghĩa gì đây? Cùng lắm cũng chỉ để xác nhận lời ta từng nói ngày đó, đứng trước lợi ích, lòng người không đáng một đồng. Các sư huynh đệ cùng ngươi lớn lên từ nhỏ, vì lợi ích có thể không chút do dự bán ngươi đi, vì vị trí chưởng giáo, có thể bỏ mặc ngươi rớt xuống núi chẳng chút quan tâm. Kỳ Phượng Các tự xưng là tông môn chính đạo, quang minh lỗi lạc, dạy dỗ đệ tử lại có thể sánh ngang với tác phong của Ma Môn ta, quả thật là khiến người ta phải thổn thức không thôi a!"

Y đương nhiên biết sau khi Thẩm Kiều rơi xuống núi, Huyền Đô Sơn cũng từng cho người đi tìm kiếm, chỉ có điều khi đó Thẩm Kiều đã bị y cứu đi, những người kia tự nhiên là bỏ lỡ mất. Mà Yến Vô Sư cũng không có hứng thú nói tốt giúp những kẻ đó, hắn sẽ càng vui hơn nếu Thẩm Kiều vì điều đó mà chán chường thất vọng, từ một chưởng giáo mềm lòng phóng khoáng biến thành một kẻ mang đầy thù hận với thiên hạ này.

Nhưng Thẩm Kiều lại không có cố hỏi thêm điều gì, hắn tìm một tảng đá lớn rồi từ từ ngồi xuống.

Tính tình Úc Ái có chút cố chấp, đặt nặng công danh lợi lộc, mọi việc đều phải làm sao cho tốt nhất, từ nhỏ đã như vậy, nếu không phải lớn lên ở Huyền Đô Sơn, nói không chừng hiện giờ hắn đã là một Yến Vô Sư thứ hai rồi, nhưng những năm này đích thực hắn đối với Huyền Đô Sơn cũng rất toàn tâm toàn ý, không hề cấu giấu cái gì làm của riêng, đối với huynh đệ đều thân thiết như tay chân, ngay cả tâm địa sắt đã cũng có thể cảm thấy ấm áp. Huống hồ Úc Ái dù sao cũng không phải Yến Vô Sư, đừng nói là Thẩm Kiều không ngờ hắn sẽ làm ra chuyện như vậy, chỉ sợ là ngay cả sư phụ Kỳ Phượng Các dù có sống lại, cũng không đoán được.

Hắn khiến cho mình bại dưới tay Côn Tà, hàng trăm con mắt sẽ đổ dồn vào kẻ bại bởi một người Đột Quyết, thân bại danh liệt, như vậy Úc Ái có thể thuận lợi trở thành người tiếp quản, không có ai cho rằng hắn không đủ tư cách, còn có thể nhất lao vĩnh dật*, cho dù Thẩm Kiều còn sống thì cũng không còn mặt mũi nào mà yêu cầu tiếp tục làm chưởng giáo.

* Nhất lao vĩnh dật: Một lần mệt nhọc đổi lấy cả đời không lo.

Chuyện này nghe qua giống như rất hợp lý, nhưng kết hợp với lời thề son sắt lúc đó của Úc Ái, ngôn từ kích động nói mình có nỗi khổ trong lòng, nói mình vì muốn Huyền Đô Sơn có thể ngự trị các tông môn khác trong thiên hạ, sự tình liền trở nên có chút cổ quái.

Nếu nói Úc Ái có nỗi khổ trong lòng là thật, trong đó có nguyên nhân khác, như vậy hắn tuyệt đối không chỉ cùng Côn Tà cấu kết ngầm thiết kế sao cho Thẩm Kiều rớt vực.

Hắn tất nhiên còn muốn làm một truyện khác quan trọng hơn, mới cùng người Đột Quyết hợp tác.

Thẩm Kiều cau mày, chỉ cảm thấy đầu đau như kim châm, nghĩ mãi mà không ra.

Từ khi Tấn triều Nam hạ, ngũ quốc phân tranh, những năm này tuy rằng chính quyền các nước có nhiều lần thay đổi, như Chu và Tề dù chính quyền vẫn mang hương vị phong tục người Hồ cực kỳ đậm, bởi vì noi theo thể chế của người Hán, từ từ Hán hóa, muốn nói thống nhất thiên hạ, miễn cưỡng còn có thể khiến người ta chấp thuận. Nhưng vương triều Đột Quyết từ xưa đến nay vẫn ở trên thảo nguyên chăn nuôi gia súc, thỉnh thoảng xâm lấn Trung Nguyên, là một dân tộc man dại, dù thế nào cũng khó có thể xưng thành minh chủ được.

Người Đột Quyết thay đổi thất thường, hình tượng tàn bạo đã thâm nhập lòng người từ lâu, nếu như không có lợi ích khổng lồ, Úc Ái tất nhiên không thể coi trời bằng vung mà hợp tác.

Như vậy mục đích cuối cùng của hắn rốt cục là cái gì, người Đột Quyết đến cùng có thể cho hắn cái gì, hay là nói có thể cho Huyền Đô Sơn chỗ tốt gì?

Những chuyện này, Thẩm Kiều không có cách nào đưa ra thảo luận cùng Yến Vô Sư.

Cứ cho là hai người bây giờ quan hệ có chút phức tạp, nhưng không thể nói là bằng hữu. Yến Vô Sư hỉ nộ vô thường, chính tà bất phân, càng không thể nào đối xử thân thiết như người quen với hắn.

Thẩm Kiều chỉ có thể tự cân nhắc đi cân nhắc lại trong lòng mình.

Chỉ là, cho dù cân nhắc như thế nào, cũng giống như cách một tầng giấy mỏng, mãi không thể nghĩ tới điểm mấu chốt nhất kia.

Yến Vô sư đột nhiên hỏi: "Nghỉ ngơi ổn rồi chưa?"

Thẩm Kiều mờ mịt ngẩng đầu, bởi vì còn đang bận suy nghĩ chuyện khác, vẻ mặt có chút vô tội mất tập trung.

Yến Vô Sư: "Nghỉ ngơi tốt rồi thì đến đánh một trận."

Thẩm Kiều: "...."

Hắn cười khổ: "Yến tông chủ, ta làm sao đánh lại ngươi, lần trước không phải ngươi đã thử qua rồi?"

Yến Vô Sư ngạc nhiên nói: "Không thì ngươi cho rằng ta cớ gì lại phải mang ngươi đi? Sự sống chết của ngươi có quan hệ gì đến ta đâu, nếu ta muốn tàn quyền của "Chu Dương sách", trực tiếp tới Huyền Đô Sơn tìm là được, việc gì phải mang ngươi đến chỗ này làm gì cho mệt? Bây giờ ngươi có được nội dung của hai cuốn "Chu Dương sách", khôi phục võ công cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Phần cơ duyên này không phải ai cũng có, ta vốn muốn kiếm một người có thể tinh thông "Chu Dương sách" đến cùng nghiên cứu bộ võ công này của Đào Hoằng Cảnh, lại không thể tự mình đánh mình, không thể tìm con lừa trọc Tuyết Đình đến luyện tập, không phải ngươi chính là ứng cử viên phù hợp nhất sao?"

Khóe miệng Thẩm Kiều giật giật, hoàn toàn không biết nên nói cái gì cho phải.

Nửa ngày mới bật ra được một câu: "Hiện tại công lực của ta chỉ còn sót lại ba phần, mới vừa rồi giao thủ cùng Úc Ái lại thêm thương tích, lúc này e là không có sức để bàn luận."

Yến Vô Sư: "Cho nên ta mới mở lòng từ bi để ngươi nghỉ ngơi một lát ở đây."

Thẩm Kiều bất đắc dĩ: "Hiện tại ta đột nhiên cảm thấy bị ép ở lại Huyền Đô Sơn cũng không phải là một lựa chọn tồi."

Yến Vô Sư: "Bây giờ ngươi đã khôi phục ký ức, nói cách khác những gì học được trước đây từ phần "Chu Dương sách" kia ngươi cũng có thể nhớ kỹ lại toàn bộ, cộng với phần nghe được ở Xuất Vân tự kia nữa, đủ để ngươi thông hiểu đạo lý trong đó, cảnh giới cũng nâng cao một tầng."

Thẩm Kiều suy nghĩ một chút, thành thật gật đầu: "Quả thật là như vậy."

Từ điểm này mà nói, tuy rằng động cơ của Yến Vô Sư không thuần khiết, trong lòng nhiều lần mang ý lợi dụng cùng muốn xem kịch vui, nhưng mình vẫn phải đa tạ hắn.

Thẩm Kiều: "Từ khi rời khỏi biệt trang, ta chưa từng thật sự cảm ơn Yến tông chủ, nếu không phải nhờ có ngươi, chỉ sợ hiện tại ta đã biến thành vong hồn dưới chân Bán Bộ Phong."

Yến Vô Sư: "Ngươi nên tạ ơn chân khí Chu Dương sách trong người ngươi ấy, nếu như không có nó, ta cũng lười cứu ngươi."

Thẩm Kiều tìm kiếm niềm vui trong đau khổ: "... Được, ta sẽ đi dâng một nén nhang cho sư tôn, cảm tạ lão nhân gia người đem Chu Dương sách truyền cho ta."

Yến Vô Sư: "Thời điểm ta và Úc Ái giao thủ, vẫn chưa phát hiện được chân khí Chu Dương sách trong cơ thể hắn, chắc chắn Kỳ Phượng Các chỉ truyền nó cho một mình ngươi."

Thẩm Kiều gật gật đầu: "Không sai, ngày đó sư tôn chỉ đem Du Hồn quyển truyền cho một mình ta, lệnh cho ta chỉ được nhớ trong đầu, không cho phép chép lại. Người ngoài đều nói Huyền Đô Sơn cất giấu một cuốn Chu Dương sách, nhưng thật ra từ trước đến nay ta cũng không biết cuốn Chu Dương sách kia có còn ở trong Huyền Đô sơn nữa hay không."

Yến Vô Sư cảm thấy khá thắc mắc: "Chẳng lẽ Kỳ Phượng Các không hi vọng Huyền Đô Sơn đời đời truyền thừa, đệ tử dưới trướng mỗi người đều có tiền đồ hay sao? Tại sao chỉ đem Du Hồn quyển truyền cho một mình ngươi?"

Thẩm Kiều chậm rãi nói: "Việc này trước kia ta cũng đã từng hỏi sư tôn, người chưa từng đáp lại. Sư tôn và Đào chân nhân khi còn sống chính là bạn cũ, nghe nói sau khi Đào chân nhân hoàn thành Chu Dương sách, từng nảy sinh tâm ý hối hận, cảm thấy sách này truyền ra, sẽ đưa tới hàng loạt những tranh đoạt trong thiên hạ, gây nên sát nghiệt, cho nên ta nghĩ, sư tôn có thể cũng có một chút tâm tư như thế, vừa hi vọng tâm huyết cả đời của cố nhân có thể lưu truyền hậu thế, nhưng cũng vừa hi vọng nó không lưu truyền quá mức rộng rãi, khiến cho thế nhân vì tranh nhau và cướp đoạt chém giết lẫn nhau, cho nên mới có thể đưa ra quyết định mâu thuẫn như vậy."

Yến Vô Sư khịt mũi coi thường: "Lòng dạ đàn bà! Ở trong việc này Kỳ Phượng các cũng hành động như vậy. Ngày đó không đem Hồ Lộc Cổ đuổi tận giết tuyệt, mới để lại mầm họa cho hậu nhân như thế! Uổng cho hắn võ công cái thế, tâm tư lại do dự thiếu quyết đoán như đàn bà không hơn, nếu đã như vậy, hắn cần gì phải dạy võ công cho đệ tử Huyền Đô Sơn làm gì, trực tiếp đem Huyền Đô Sơn đổi thành đạo quán bình dân chẳng lẽ không phải tốt hơn sao? Thiên hạ không tranh là từ chính mình mà ra."

Lời nói này cay độc thấu xương, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có đạo lý.

Thẩm Kiều cùng với sư tôn của mình có điểm tương đồng, đó chính là một tấm lòng nhân hậu, luôn suy nghĩ tốt cho người khác, nhưng hắn cũng có chỗ khác với Kỳ Phượng Các, mấy ngày nay đi ra bên ngoài, mắt thấy dân sinh khốn khó, bách tính lầm than, thiên hạ phân chia thế lực, tất cả đều bị cuốn vào một vòng xoáy, suy nghĩ của hắn cũng dần dần thay đổi, nhận ra Huyền Đô Sơn thân hãm hồng trần, sao có thể bình yên không dính bụi, sớm muộn gì cũng sẽ bị cuốn vào.

Chỉ tiếc hắn còn chưa kịp làm ra thay đổi gì cho Huyền Đô Sơn, Úc Ái đã không kịp đợi để rồi chen chân vào đó, đem Huyền Đô Sơn đẩy sang một hướng hoàn toàn không biết ra sao.

Hắn hơi cúi đầu, rơi vào trầm tư.

Yến Vô Sư ở bên kia vô thanh vô tức, không hề báo trước, ngón tay đã điểm tới.

Từ sau khi hai mắt không còn nhìn thấy, Thẩm Kiều đã có có ý rèn luyện nhĩ lực (khả năng nghe), lúc này nghe thấy một chút động tĩnh khác lạ, vội vàng vỗ vào tảng đá nâng người bay lên, nhanh chóng lùi ra sau.

Khinh công Huyền Đô Sơn đứng đầu thiên hạ, thức "Thiên Khoát Hồng Ảnh" vừa xuất ra, nhất thời phong vân biến sắc, bích thủy vờn quanh, dương liễu tản ra, phong lưu khó cưỡng, đã mơ hồ có thể thấy được công lực của hắn vào thời kỳ toàn tịnh.

Chỉ là công lực của Thẩm Kiều dù sao vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, tốc độ của Yến Vô Sư so với hắn thật sự nhanh hơn quá nhiều, thoáng chậm hơn nửa bước. Tảng đá vừa rồi hắn dựa lên đã ầm ầm vỡ vụn, đá vụn văng tung tóe, dồn dập bắn về phía Thẩm Kiều.

May mà hắn vận chân khí lên đúng lúc, trên mặt mới không bị đá bắn gây thương tổn, chỉ là một nửa ống tay sao đã bị đá sắn cắt nát tan. Đá vụn thậm chí còn gây thương tổn cho cổ tay hắn, máu nhất thời nhuộm đỏ cổ tay trắng muốt.

"Xuân thủy nhu ba thương chiếu ảnh, nhất niệm si tâm hóa thành tro, quả nhiên danh bất hư truyền!" Thẩm Kiều không để ý đến vết thương trên tay mình, mà hết sức chuyên chú lắng nghe động tĩnh từ đối phương.

Dựa theo tác phong làm việc của Yến Vô Sư, nếu ra tay, chắc chắn sẽ không thủ hạ lưu tình.

Thông qua mấy ngày ở chung, Thẩm Kiều vẫn rất rõ ràng điểm này.

Trận đánh hôm nay, phải đánh tới khi đối phương thỏa mãn tận hứng mới có thể kết thúc, bằng không chết cũng đành chịu vậy.

Tác giả có lời muốn nói:

Thẩm Kiều: Có khi ta vẫn nên quay lại thôi.

Úc Ái: Sư huynh, phòng tối nhỏ hoan nghênh huynh (づ ̄3 ̄)づ╭~

Thẩm Kiều: ...

Chương 22

Editor: Thiếu Quân

Beta: Kusami

Xuân thủy chỉ pháp là một trong những tuyệt kỹ tạo nên danh tiếng của Yến Vô Sư. Mười năm trước lúc tung hoành giang hồ, y từng dựa vào chiêu thức này mà đánh bại vô số cao thủ, ngay cả Kỳ Phượng Các cũng đặc biệt dùng hai câu thơ để hình dung môn võ công này, có thể thấy được chỗ tinh diệu độc đáo của nó.

Mười năm sau, cảnh giới của Yến Vô Sư tất nhiên chỉ có cao hơn chứ không bao giờ thấp xuống.

Mà có rất ít người biết, môn chỉ pháp này thật ra biến hóa từ kiếm pháp.

Năm đó Yến Vô Sư từng có một thanh kiếm không lúc nào rời thân, sau này kiếm hủy, có một đoạn thời gian y không tìm được binh khí vừa tay, cho nên không thể không dùng ngón tay thay kiếm, ai ngờ cuối cùng lại bị y nghĩ ra môn chỉ pháp này. Tên thì nhu tình ngàn vạn nhưng chỉ có người hãm trong nó mới có thể tự mình lĩnh hội thế nào là phong ba bão táp.

Nếu như đổi lại là một người tai thính mắt tinh ở đây, liền có thể thấy động tác của Yến Vô Sư rõ ràng rất chậm, rất tao nhã, rất nhẹ nhàng, chỉ như muốn phất đi lá rụng trên bả vai đối phương, mà ngón tay y cũng đã hóa thành tàn ảnh, thậm chí làm người ta không cách nào phân biệt rõ cái nào là tàn ảnh, cái nào là tay thật của y.

Thẩm Kiều là một người mù, người mù không có thị giác mê hoặc, nên những cảm quan khác càng thêm nhạy bén.

Hắn cảm thấy giống như bị thái sơn áp đỉnh, áp lực cực lớn từ bốn phương tám hướng tấn công đến. Muốn đem hắn ép xuống, nghiền nát, chân khí hao hụt, áp lực này không phải chỗ nào cũng tạo xung lực như nhau, mà đi kèm với chỉ pháp của đối phương, khi thì vai chịu áp lực nặng nề, khi thì cần cổ gặp phải uy hiếp, mơ hồ bất định, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Cả người Thẩm Kiều bị giam trong áp lực mà đối phương tạo nên, dường như đang bị tường vây bốn phía, rậm rạp chằng chịt, tầng tầng lớp lớp chân khí như thể nước thủy triều, khiến hắn không thể nào lui lại được nữa, tiến lại không tiến được, một khi nội lực chính mình tiêu hao hết, chờ đợi hắn chính là ngón tay ôn nhu như nước mùa xuân của Yến Vô Sư, trực tiếp phất nhẹ ở trên người hắn.

Nếu vậy, nhất định chỉ có một con đường chết.

Thẩm Kiều chỉ có ba phần nội lực, e rằng còn chẳng bằng một cao thủ nhị lưu trên giang hồ, đổi lại lúc bình thường, loại người có trình độ này, hoàn toàn không cần vọng tưởng có thể sống sót dưới tay Yến Vô Sư, mà Thẩm Kiều ưu thế hơn ở chỗ, hiện tại trên người hắn có võ công nguyên bản của Huyền Đô Sơn, cộng với hai tàn quyển "Chu Dương Sách" kia, tuy rằng thời gian gấp gáp, không kịp để hắn có thể biến hóa toàn bộ nội dung ghi nhớ được ra để bản thân sử dụng, nhưng ký ức khôi phục cũng mang theo ý nghĩa năng lực đối địch của hắn cũng theo đó mà khôi phục theo, không đến nỗi giống như ngày trước, hoàn toàn nằm ở thế bị động.

Hắn vung ống tay áo lên, tương tự lấy tay làm kiếm, đánh ra một chiêu.

Đây là thức thứ nhất "Thanh Phong" trong Thương Lãng Kiếm Quyết.

Thương Lãng Kiếm Quyết cũng là bộ kiếm quyết mà Úc Ái dùng để giao thủ với Yến Vô Sư lúc vừa rồi.

Huyền Đô Sơn tuy rằng vang danh thiên hạ, nhưng môn hạ võ công cũng không nhiều, kiếm quyết cũng chỉ có hai bộ.

Bởi vì Kỳ Phượng Các cảm thấy võ đạo chí cao, giống như rất nhiều đạo lý dưới nền trời này, đều là từ phức tạp hóa thành đơn giản, "Đại xảo nhược chuyết*", cho nên học nhiều chiêu thức hơn nữa, cũng không bằng đem hai bộ kiếm quyết luyện đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, có thể thu phát tự nhiên, tùy ý biến hóa mà dùng.

* Đại xảo nhược chuyết: 大巧若拙 tương tự như câu khéo quá hóa vụng. Học nhiều thành ra rối rắm, cứ học rõ cái cơ bản thì sẽ tự nhiên giỏi thôi.

Thanh Phong tiến đến, tên như ý nghĩ, thức mở đầu đôn hậu bao dung, khiến người ta cảm giấy khoan khoái như gió xuân. Trong tay Thẩm Kiều không có kiếm, nên cũng chỉ có thể dùng ngón tay làm kiếm, sau chiêu thức này, rốt cục cũng tìm lại được cảm giác quen thuộc khi xưa.

Chân khí từ đan điền kéo dài dâng lên, chạy dọc theo huyệt dương quan, trung khu, chí dương mà lên, đến Phong Phủ thì ngưng tụ lại, sau đó phân ra bốn phương tám hướng chảy tới, phát ra ngoài. Chân khí đối phương tầng tầng lớp lớp, kết thành tường đồng vách sắt áp bức lại, Thẩm Kiều cũng vừa đúng lúc đem kình khí dẫn đến đầu ngón tay.

Bạch ngân tựa như kiếm quang, đây là kiếm khí.

Kiếm khí vẽ ra, Thẩm Kiều lập tức biến chiêu, mô phỏng "Cầm Tâm Tam Điệp" trong Thương Lãng Kiếm Quyết, đầu ngón tay giật nhẹ mấy cái liên tục, mỗi lần hạ đều vừa vặn điểm lên chỗ trọng yếu trên chân khí như lưới trời của Yến Vô Sư.

Ầm ầm một tiếng, sơn hà ngưng tụ, thiên địa thất sắc!

Nếu có người bên ngoài ở đây, liền có thể nhìn thấy giữa hai người bắn ra quang mang chói mắt. Thẩm Kiều mắt không thể thấy, cuối cùng chỉ bằng đối kháng kình khí mà phá được thế tiến công của đối phương!

Từ khi Yến Vô Sư bắt đầu công kích, cho đến tận lúc Thẩm Kiều phá giải được, người ở trong cuộc e rằng cảm thấy thời gian trôi qua đã rất lâu, nhưng đối với người đứng ngoài xem mà nói, có lẽ chỉ như một cái nháy mắt.

Yến Vô Sư thấy thế cũng có chút bất ngờ, nhưng tựa như lại càng nhiều hơn hứng thú nồng đậm.

Hắn biến chỉ thành chưởng, thân hình phiêu dật như mây, như si như mị, từ bốn phương tám hướng đánh tới Thẩm Kiều, cho hắn ba chưởng.

Ba chưởng này tựa như núi lở biển trào, lăng không trút xuống, khí thế cuồng cuộn, so với nó, chiêu thức khi trước Yến Vô Sư đánh ra chỉ tựa như trò đùa, cho đến giờ khắc này y mới kéo xuống cái mặt nạ văn nhã, lộ ra vẻ dữ tợn phía dưới nó!

Ba chưởng, ba phương hướng.

Mà Thẩm Kiều cũng chỉ có một người, hai cái tay, hắn không thể đồng thời chống đỡ cả ba hướng công kích!

Thẩm Kiều lựa chọn lùi lại phía sau.

Thế tiến công vừa rồi của Yến Vô Sư bị hắn hóa giải, cho nên phía sau không còn chân khí ngăn trở, hắn lùi lại được mấy bước, nhưng cũng chỉ được mấy bước đó, ba chưởng kia của Yến Vô Sư đã dĩ nhiên gần trong gang tấc!

Yến Vô Sư dù lợi hại đến đâu, dù sao cũng chỉ là người, không thể cùng một lúc đánh ra ba chưởng, dù nhanh hơn nữa cũng phải có trước có sau, chỉ là bởi vì tốc độ quá nhanh, căn bản làm người ta không nhận rõ ra được.

Mà Thẩm Kiều lại có thể, bởi vì hắn là một người mù.

Người mù không thể nhìn, chỉ có thể nghe.

Từ sau khi bị thương, hắn gặp phải rất nhiều đau khổ mà khi trước khó có thể tưởng tượng, mà đau khổ đó dưới sự khôi phục ký ức càng trở nên rõ ràng hơn.

Thẩm Kiều cũng từng bàng hoàng, cũng từng mê hoặc, cộng với sự phản bội của người thân mà trở nên đau đớn không cùng.

Mà giờ khắc này, nội tâm của hắn thật bình ổn.

Lúc trước hắn bị lừa mất chức chưởng giáo ở Huyền Đô Sơn, tâm tình cũng rất bình hòa, nhưng đó là loại ôn hòa chưa từng chịu qua thương tổn.

Mà ôn hòa ở giờ khắc này, là sự ôn hòa sau khi trải qua phong ba bão táp, sau bao ngăn trở, bao khốn khó đau thương.

Sau cơn sóng gió, mây tan trăng sáng, trời nước một màu.

*Tương tự sau cơn mưa trời lại sáng.

Tâm vô tạp niệm, không buồn không vui.

Xuân thâm giai thảo, thu thiển tầng vân, tỉnh ánh cô đăng, nguyệt chiếu lưu ly.

*Xuân nồng cỏ tốt, thu nhẹ tầng mây, giếng soi bóng đèn cô độc, chiếu chiếu bóng lên lưu ly.

Hắn phân ba chưởng này theo trình tự trước sau, tay như sen hồng, nháy mắt khép mở, dùng theo thứ tự ba chiêu trong Thương Lãng Kiếm Quyết gồm "Lãng Khởi Thương Sơn", "Nhật Nguyệt Kỳ Trung", "Tử Khí Đông Lai".

Nếu như có đệ tử Huyền Đô Sơn ở đây, nhất định sẽ không nhận ra những chiêu thức này bắt nguồn từ Thương Lãng Kiếm Quyết, bởi vì ở trong tay Thẩm Kiều, những chiêu thức này biến ảo vô cùng, dĩ nhiên đã hoàn toàn thay đổi.

Nhưng nếu Kỳ Phượng Các tái thế, hắn tất nhiên có thể nhìn ra, cái Thẩm Kiều sử dụng, đã không chỉ còn là kiếm chiêu hình thức, mà thậm chí đã thoát khỏi bộ dạng kiếm khí, đạt đến cảnh giới kiếm ý!

Kiếm là binh khí dứng đầu trăm binh, xưa nay được võ đạo tôn sùng, người tập võ trên giang hồ, tám chín phần đều dùng kiếm, mà trong biết bao người sử dụng kiếm pháp này, ngay cả đăng đường nhập thất còn không làm được, tất nhiên càng không cần nói đến cảnh giới làm gì.

Kiếm có bốn tầng, đó là kiếm khí, kiếm ý, kiếm tâm, kiếm thần.

Có thể dùng khí ngự kiếm*, liền có thể khẳng định người này đã đạt tới cảnh giới "Kiếm khí", đây là điều mà thiên tiên cao thủ mới có thể làm được. Thẩm Kiều lúc trước khi mất đi võ công cũng đã có thể đạt được đến tầng cảnh giới này.

*Ngự kiếm: ở đây có nghĩa là điều khiển nó thành thạo chứ không phải dùng để bay lên nha.

Thiên tư của hắn cực cao, từ nhỏ đã luyện kiếm, hai mươi tuổi năm ấy cũng đã đột phá kiếm chiêu hình thức, đi vào cảnh giới "Kiếm khí", sau lại được Kỳ Phượng Các chuyền cho tàn quyển "Chu Dương Sách", đem chân khí cô đọng theo phương pháp trong tàn quyển kết hợp lại với kiếm khí, khiến cho kiếm pháp của bản thân càng tiến càng cao, nếu không có chuyện ngoài ý muốn, việc lĩnh ngộ "kiếm ý" chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Đáng tiếc, sau sự cố xảy ra tại cuộc ước chiến trên Bán Bộ Phong, Thẩm Kiều rớt vực, tất cả đều biến mất.

Nếu không phải trong cơ thể của hắn còn có một tia chân khí tàn dư của Chu Dương Sách, có thể bắt đầu lại từ đầu, thì võ công nửa đời trước mà hắn nhọc nhằn khổ sợ tu luyện đã như nước chảy về biển đông.

Yến Vô Sư là ai cơ chứ, y tất nhiên cũng đã nhìn ra, dưới sự ép sát từng bước của mình, Thẩm Kiều không những không chống đỡ nổi ngã xuống mà trái lại còn kích thích ra cảnh giới "Kiếm ý", thật sự là làm người ta phải ngạc nhiên.

Nhưng dù bất ngờ, y vẫn cảm thấy hưng phấn nhiều hơn.

Thỉnh thoảng y bức bách Thẩm Kiều giao thủ với mình, đơn giản là vì trên người đối phương có chân khí của Chu Dương Sách, cho rằng nếu cùng Thẩm Kiều giao thủ, hi vọng có thể từ trong cuộc chiến dẫn dắt phụ trợ hắn chiết xuất ra tinh hoa của Chu Dương Sách, đem những lỗ hổng trong võ công của y bù đắp lại.

Cho nên đối chiến với kẻ càng mạnh, hắn tự nhiên càng vui vẻ.

Lúc này trong lòng Thẩm Kiều hoàn toàn yên tĩnh an tường.

Sau khi lĩnh ngộ "Kiếm ý", tâm tình của hắn cũng bởi vậy mà tiến vào một thế giới hoàn toàn mới, kỳ ảo trong suốt, huyền diệu không cùng.

Vùng thế giới này rất rộng lớn, tựa như biển lớn chứa trăm sông, tường cao vạn trượng.

Vùng thế giới này cũng rất hẹp, tiến thối nơi tâm, không nơi dựa dẫm.

Mà khởi nguồn kiếm ý chính tại đạo ý!

Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật.

Dưới chân vô địa, đặt chân có, mắt không nhìn thấy, tâm tự thấy.

Bên trong tâm cảnh như vậy, mặc dù mắt không thể thấy, Thẩm Kiều cũng có thể cảm ứng được rõ ràng quỹ tích xuất chiêu của đối phương.

Hắn yên lặng chờ đợi.

Yến Vô Sư chỉ điểm nhẹ nơi mi tâm của hắn.

Thẩm Kiều cũng không lui lại, mà lựa chọn đưa tay đón lấy.

Tay phải hắn giơ lên, bàn tay mở ra vừa vặn chặn lại ngón tay kia của đối phương.

Chỉ trong một thoáng, kim thạch vỡ tan, tinh hà rớt xuống!

Thẩm Kiều chỉ cảm thấy bên tai nổ vang một tiếng, sau đó miệng mũi đổ máu, cả người không tự chủ bay ngược về phía sau, cuối cùng va vào một thân cây to, nặng nề rớt xuống!

Yến Vô Sư ồ một tiếng, mặt lộ vẻ sửng sốt.

Chỉ vì vừa rồi, một chiêu kia của hắn, ít nhất cũng dùng tới một lửa công lực, bằng tu vi nội công hiện giờ của Thẩm Kiều, cho dù lĩnh ngộ kiếm ý, nhưng tổn thương căn cơ vẫn còn đó, có thể bắt được tay hắn, rồi đỡ được, thậm chí còn không đương trường tắt thở, đã là vô cùng ghê gớm.

Bởi vậy có thể thấy người này tiềm lực quả thực kinh người, dưới sự phản bội cùng đả kích như vậy, còn có thể lĩnh ngộ được kiếm ý, chẳng trách năm đó Kỳ Phượng Các lại chọn hắn làm truyền nhân y bát.

Mà Thẩm Kiều mặc dù không có chết, cũng không tốt hơn chỗ nào.

Hắn vốn không thể đỡ được cái chỉ tay kia của Yến Vô Sư, nhưng lại cố sức đón lấy, cộng với một hồi giao thủ lúc trước trên Huyền Đô Sơn, lúc này đã kiệt lực ngất đi từ lâu.

Yến Vô Sư khom lưng nắm lấy cằm hắn nhấc lên. Mặt đối phương tựa như lãnh ngọc, trắng bệch không chút sinh khí, ngay cả đôi môi cũng mất đi nửa điểm huyết sắc vốn có, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể tắt thở.

Nhưng từ sau khi hắn rớt vực trọng thương, trong mười ngày ngược lại có chín ngày đều là mang sắc mặt như vậy, trước mắt bất quá cũng chỉ là thoạt nhìn có vẻ nghiêm trọng hơn chút thôi.

Chỉ là bên trong cái vẻ thảm đạm không chút hồng hào này, hai mắt nhắm nghiền, lông mi dài như vẽ, lại đặc biệt hiện lên mấy phần gầy yếu cấm dục xinh đẹp, vì đã hôn mê, càng lộ vẻ dịu ngoan đáng yêu.

Ngày đó Mục Đề Bà bị mê hoặc cũng chính bởi cái đôi mắt có vẻ dịu ngoan này, mới coi hoa ăn thịt người biến thành dây tơ hồng mảnh dẻ.

Bất quá đóa hoa này cũng rất dễ tính, lúc thường vô cùng nhẹ dạ, cho nên mới nhiều lần gặp phiền phức, nhìn qua thì giống như tự mình gây phiền phức cho mình, nhưng hắn hình như đều có thể đoán được hậu quả do sự mềm lòng của chính mình, nên cuối cùng vẫn có thể chuẩn bị một cách toàn vẹn. Người bên ngoài nếu như cho rằng hắn nhẹ dạ mà xem thường hắn, đó mới là mắt mù.

"Ngươi xem, ngươi sống thật mệt mỏi, trải qua biết bao nhiêu thảm, sư phụ chết rồi, ngay cả chức chưởng giáo cũng bị người ta cướp đoạt. Các sư huynh đệ cùng lớn lên từ nhỏ kia, không phải phản bội ngươi thì cũng là không đồng ý với cách ngươi làm. Ngươi bị chúng bạn xa lánh, thân thể thì trọng thương, không thể không rời khỏi Huyền Đô Sơn, chẳng còn gì cả."

Yến Vô Sư dùng ngữ điệu mềm nhẹ nhất thấp giọng ghé vài lỗ tai hắn dụ nói: "Vốn ngươi có thể không cần phải sống khổ như vậy, chỉ cần theo ta đầu nhập thánh môn, tu luyện "Phượng Lân Nguyên Điển", ta sẽ đem quyển "Chu Dương Sách" ta từng đọc qua kia truyền thụ lại cho ngươi. Đến lúc đó, đừng nói là khôi phục võ công, tiến thêm một tầng nữa cũng có thể dễ như trở bàn tay, so với việc một mình ngươi cố gắng không biết mất bao nhiêu năm như vậy, nhanh hơn biết bao nhiêu. Đến lúc đó, ngươi muốn đoạt lại vị trí chưởng giáo, hay là muốn giết Úc Ái để báo thù, đều dễ dàng đến nhường nào. Ngươi có thấy thế không?"

Lúc này chính là thời điểm tâm trí Thẩm Kiều yếu ớt nhất. Hắn hôn mê thật sâu, thân thể vô lực phản kháng, tâm trí cũng dễ dàng bị người ta xâm nhập nhất. Yến Vô Sư khi nói toàn dùng tới ma âm nhiếp trấn tâm thần, một lần lại một lần truyền vào trong tai Thẩm Kiều, rót thẳng vào trong nội tâm đối phương, đối với đạo tâm của hắn tạo thành xung kích cường liệt.

Thẩm Kiều thống khổ nhíu mày, thân thể cũng hơi giãy giụa. Yến Vô Sư lại không có buông tay, còn muốn đả kích thêm lần nữa.

"Úc Ái bắt tay với Côn Tà hại ngươi rớt vực, võ công mất hết, ngươi không hận hắn sao? Không còn võ công, không còn địa vị, ngay cả mấy tên hề như Trần Cung hay Mục Đề Bà cũng có thể nhảy nhót trước mặt ngươi. Trong lòng ngươi thật sự không có chút hận ý nào sao? Lẽ nào ngươi không muốn giết bọn họ sao, ta có thể giúp ngươi."

Nếu có người ngoài đi ngang qua, còn tưởng rằng hai người này đang thân mật trò chuyện, tình trạng ám muội, trên thực tế lại hoàn toàn không phải như vậy.

Yến Vô Sư tay càng dùng sức thêm một chút, bóp cằm Thẩm Kiều đỏ hồng lên, chỉ sợ hôm sau sẽ có máu bầm, nhưng cái thống khổ mà Thẩm Kiều cảm thấy lại không ở chỗ này, mà là lúc từng đợt từng đợt lời nói như ma âm kia rót vào tai, chạy không thoát, trốn không khỏi.

Hắn quyết tử cắn chặt răng, mặc dù đã mất đi ý thức, nhưng sâu trong tiềm thức vẫn tựa như có một phòng tuyến vững vàng trói chặt hắn lại, làm cho hắn không thể há miệng đáp ứng.

Một khi há miệng đáp ứng, vậy sẽ liền mất đi bản tâm.

"Tại sao không đáp ứng, chỉ là một câu nói mà thôi, chỉ cần ngươi há miệng, ta cái gì cũng có thể làm vì ngươi."

Editor: Ầy!... Câu này sao mà nhiều nghĩa quá ~

Ta không muốn trở thành người như vậy, nếu như muốn, cũng phải là tự mình làm.

"Biến thành hạng người nào, khoái ý ân cừu* không tốt sao? Muốn giết ai thì giết, với lại vốn là bọn họ phản bội ngươi trước, ngươi không hề có lỗi."

* Khoái ý ân cừu: Sống phải sảng khoái, muốn báo thù, muốn trả ơn ai thì trả, không cần suy nghĩ đến đạo đức.

Thẩm Kiều lắc lắc đầu, khóe miệng đã bắt đầu tràn ra máu tươi, sự thống khổ trên mặt hắn cũng dần trở nên khắc sâu hơn, người bình thường từ lâu đã không thể chịu nổi loại dằn vặt này, nhưng hắn vẫn là không chịu mở miệng.

Có mấy người không biết trên thế gian hiểm ác này mà mù quáng trao đi thiện ý, cuối cùng sẽ tự hại thân, có mấy người bởi vì nhìn thấu thế gian hiểm ác, mà vẫn có thể như trước không thay đổi ước nguyện ban đầu, ôn nhu nhẹ dạ.

Nếu nhân tính bản ác, quả thật sẽ có người có thể trải qua ngàn vạn nhấp nhô mà không thay đổi bản tâm?

Yến Vô Sư khẽ cười một tiếng, lau đi vết máu nơi khóe môi của hắn, vươn tay qua dưới nách hắn ôm lên, đem cả người nâng lên, đi về phía trong trấn.

Tác giả có lời muốn nói:

Lão Kiều Kiều thổ huyết, các ngươi có sướng hay không?→_→

Lão Yến: Rất sướng a.

Thẩm Kiều thoi thóp giơ tay lên: Ta, ta khó chịu...