Trang chủ[Edit][1 - 200] Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử.

Đọc Truyện [Edit][1 - 200]  Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử. - TruyenFic.Com

Đọc Truyện [Edit][1 - 200] Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử.

Tác giả: AdaWong126

Cập nhật: 16-09-2021

Đọc Truyện

Tác giả: Ma Lạc Duẩn. Chuyển ngữ: Ada Wong. Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Nguyên sang, Xuyên việt, Thăng cấp lưu, Quan trường, Cường cường, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Song khiết, HE. Văn Án: Sở Từ là một lão sư cao trung, bởi vì ở tiệm net vây bắt học sinh vô ý bước hụt một chân ngã vô tình xuyên qua. Tân gia nghèo rớt mồng tơi, nguyên chủ lại là một tiểu tú tài tay trói gà không chặt, muốn dưỡng gia sống tạm, vậy chỉ có thể làm lại nghề cũ. Sau này, thế hệ tân quan viên triều đại Đại Ngụy mỗi khi nhắc tới Sở Từ cả người đều run rẩy, đơn giản là bởi Sở lão sư có câu danh ngôn, "Học sinh nghe giảng bài không hiệu quả, hơn phân nửa là làm việc riêng, cứ động chi dĩ tình hiểu chi dĩ lý, đánh một trận liền tốt rồi". Tag: Xuyên qua thời không Thăng cấp lưu Khoa cử trong Triều đình. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Sở Từ, Khấu Tĩnh Một câu tóm tắt: Không nghe giảng bài, không bằng chết _________ Editor ghi chú: Truyện thăng cấp quan trường là chính, tình tiết tình cảm hơi ít so với những truyện bình thường. Hoan nghênh đọc kĩ để không bị hụt hẫng.

Danh sách Chap - [Edit][1 - 200] Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử.

Chương 1: Kẻ nào trộm nắp giếng.

Chương 2: Ngươi như thế nào còn chưa có làm quan.

Chương 3: Chúng ta là người một nhà.

Chương 4: Ăn không nổi bánh bao thịt.

Chương 5: Sao một cái thảm tự lợi hại.

Chương 6: Họa tranh minh họa.

Chương 7: Ná chơi rất vui.

Chương 8: Giảng sinh ý mua đồ dùng.

Chương 9: Tiểu Nhị trưởng thành rồi.

Chương 10: Viết Lễ bộ.

Chương 11: Có nghĩ lấy vợ không?

Chương 12: Gọi to tên ta Thiên Ngoại Lai Khách.

Chương 13: Ta muốn khoa cử.

Chương 14: Ngươi muốn xui xẻo.

Chương 15: Nam nhi đương tự cường.

Chương 16: Được nhỏ mất lớn.

Chương 17: Chỉ có thể ngồi xe La.

Chương 18: Mặc cả, Ta là nghiêm túc.

Chương 19: Chúc thọ.

Chương 20: Cổ đại xuất bản đề tập như nào.

Chương 21: Phê thư hào.

Chương 22: Khấu gia Tĩnh Tĩnh lên sàn.

Chương 23: Không có tiền Hán tử khó.

Chương 24: Đi Huyện Thành.

Chương 25: Tới trảo tra.

Chương 26: Quân Tử động khẩu bất động thủ.

Chương 27: Phu tử thật tốt a.

Chương 28: Viết quá nhiều cũng không được.

Chương 29: Liền không cho ngươi mượn.

Chương 30: Gãi đúng chổ ngứa.

Chương 31: Tân đồng học.

Chương 32: Há rằng huynh không có áo?

Chương 33: Đại tuyết vô tình.

Chương 34: Tiểu Nhị đã trở lại.

Chương 35: Đặt một cái tự vang dội chút.

Chương 36: Ốc tư cơ thạc đức.

Chương 37: Bỏ lỡ thương tiếc cả đời.

Chương 38: Mô phỏng khảo thí bi thảm.

Chương 39: Mông Đồng quán.

Chương 40: Biến cố nổi lên.

Chương 41: Vì yêu mà ưu sầu.

Chương 42: Haha Thật trùng hợp a!

Chương 43: Khoa cử bất công.

Chương 44: Kết giao một người bằng hữu qua thư thì đã sao!

Chương 45: Quốc tang.

Chương 46: Anh hùng luôn tịch mịch.

Chương 47: Khoa cử thật quá khó khăn.

Chương 48: Nghĩ muốn trọc đầu.

Chương 49: Vì sao Sở huynh luôn sinh khí!

Chương 50: Tuyên truyền giác ngộ.

Chương 51: Phu tử ghen thật không chịu nỗi a.

Chương 52: Đề học đến.

Chương 53: Vương Bát cùng Quy.

Chương 54: Thù vinh thêm thân.

Chương 55: Tiến thiếp Quốc Tử Giám

Chương 56: Ta muốn Đào Hoa Nguyên.

Chương 57: Không dùng được.

Chương 58: Nhất định đánh đuổi ra ngoài.

Chương 59: Lòng dạ thật đen tối nha.

Chương 60: Khởi xã.

Chương 61: Trùng hợp trong Nguyệt Khảo.

Chương 62: Bất vấn tự thủ.

Chương 63: Học sinh nhận tội.

Chương 64: Chim sợ cành cong.

Chương 65: Tam thập lục kế.

Chương 66: Ngươi cùng cữu cữu cùng nhau.

Chương 67: Chuyện cũ.

Chương 68: Lời đồn nổi lên bốn phía.

Chương 69: Chấm dứt.

Chương 70: Trưng binh khó.

Chương 71: Phong mang quân sự trại hè.

Chương 72: Tổng vi ly biệt khổ.

Chương 73: Mấy quả đào dẫn đến sự kiện.

Chương 74: Tiến bộ không ít.

Chương 75: Hậu quả không làm bài tập.

Chương 76: Đào Hoa nát.

Chương 77: Bát Viện Văn Hội.

Chương 78: Trứng có trước hay vịt có trước.

Chương 79: Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.

Chương 80: Quân tử lục nghệ.

Chương 81: Bút pháp Xuân Thu.

Chương 82: Cùng chung chí hướng.

Chương 83: Lòng thành tâm thành ý.

Chương 84: Xích tử chi tâm.

Chương 85: Thần bí lương sư.

Chương 86: Vinh quang nhân đôi.

Chương 87: Thắng lợi trở về.

Chương 88: Trên đường.

Chương 89: Có việc đệ tử làm thay.

Chương 90: Lần đầu đến Dương Tín phủ.

Chương 91: Không đơn giản như vậy.

Chương 92: Bắn địa đồ pháo sao!

Chương 93: Ngô gia giáo cực nghiêm..!

Chương 94: Chuẩn bị đầy đủ.

Chương 95: Hiểu biết hào phòng.

Chương 96: Ba đạo tứ thư đề.

Chương 97: Phảng phất như cách một thế hệ!

Chương 98: Lẳng lặng phục vụ.

Chương 99: Một hồi lại đập bàn.

Chương 100: Thật không biết xấu hổ.

Chương 101: Cùng nhau đề thơ đi.

Chương 102: Hào quang bí ẩn.

Chương 103: Cảm xúc thấp thỏm.

Chương 104: Phun một ngụm lão huyết.

Chương 105: Tính kế sâu xa.

Chương 106: Tam sinh hữu hạnh.

Chương 107: Mời.

Chương 108: Hồi thôn.

Chương 109: Quan lễ.

Chương 110: Duy hữu độc thư cao!

Chương 111 Thái Bình không yên ổn.

Chương 112: Tội không làm tròn trách nhiệm.

Chương 113: Vu cáo dữ phủ.

Chương 114: Phúc thẩm.

Chương 115: Hương vị quê nhà.

Chương 116: Tây Giang hội quán.

Chương 117: Người xa quê tiện.

Chương 118: Trò chơi.

Chương 119: Câu đố.

Chương 120: Bóng câu qua khe cửa.

Chương 121: Đặt cuộc.

Chương 122: Mục tiêu.

Chương 123: Trạng Nguyên chi tài.

Chương 124: Nhân gian Trạng Nguyên lang!

Chương 125: Này cũng kêu lung lạc?

Chương 126: Thanh Thủy nha môn.

Chương 127: Mới vào Quốc Tử Giám.

Chương 128: Thăm dò lộ tuyến.

Chương 129: Thuốc đắng dã tật.

Chương 130: Học phân.

Chương 131: Giáo dục không phân giống nòi.

Chương 132: Phần thưởng

Chương 133: Công vụ bận rộn.

Chương 134: Mở ra đều mang máu.

Chương 135: Bắt tặc lấy tang.

Chương 136: Thực lực múc cơm.

Chương 137: Khó có thể đi vào giấc ngủ.

Chương 138: Thế giới thật nhỏ.

Chương 139: Ăn hồ lô đường.

Chương 140: Làm sao mới chính danh.

Chương 141: Hậu sinh khả úy.

Chương 142: Khái niệm thời gian.

Chương 143: Cải tạo lao động.

Chương 144: Đội ngũ đầy tớ.

Chương 145: Thay hình đổi dạng.

Chương 146: Nước mắt của sự nghèo đói.

Chương 147: Cáo hắc trạng.

Chương 148: Cử cái ví dụ.

Chương 149: Không rét mà run.

Chương 150: Tiêu mệt giải khuây.

Chương 151: Chức trách của Sư giả.

Chương 152: Thật khó xử a.

Chương 153: Ba thước.

Chương 154: Tam bản thủ.

Chương 155: Người qua đường đều biết.

Chương 156: Trò chơi mới.

Chương 157: Hoán vị tư khảo.

Chương 158: Ngươi là Heo sao?

Chương 159: Cảm nhận sau khi xem.

Chương 160: Chỗ đánh dấu.

Chương 161: Tĩnh ca lợi hại.

Chương 162: Cơ bụng tám múi (Lẳng lặng lui tới.)

Chương 163: Quang minh lỗi lạc (Lẳng lặng lui tới).

Chương 164: Tẩu tiến khóa học.

Chương 165: Nhược chất thư sinh.

Chương 166: Gặp nạn.

Chương 167: Tâm loạn như ma.

Chương 168: Vô giải.

Chương 169: Chủ nghĩa kinh nghiệm hại chết người.

Chương 170: Sư công.

Chương 171: Trèo tường.

Chương 172: Việc thiện.

Chương 173: Ẩn tình.

Chương 174: Cáo ngự trạng.

Chương 175: Ngất xĩu.

Chương 176: Kịch bản kỹ lưỡng.

Chương 177: Trả lại cho ta.

Chương 178: Không tín nhiệm. (Lẳng lặng lui tới)

Chương 179: Chuyển viện.

Chương 180: Rút củi dưới đáy nồi.

Chương 181: Anh đào.

Chương 182: Đại anh đào một gáo mười lắm văn!

Chương 183: Lại thua lần nữa.

Chương 184: Thông báo tuyển dụng khảo thí.

Chương 185: Tổng một trăm phân.

Chương 186: Điểm.

Chương 187: Gởi thư.

Chương 188: Huấn luyện.

Chương 189: Đẹp cả đôi đàng.

Chương 190: Kết nghĩa kim lang.

Chương 191: Quý khảo.

Chương 192: Dạng cuốn.

Chương 193: Thức đêm. (Lẳng lặng)

Chương 194: Họa trọng điểm.

Chương 195: Đoán đề.

Chương 196: Ẩu đả.

Chương 197: Buộc tội.

Chương 198: Hợp hai làm một.

Chương 199: Bất phá bất lập.

Chương 200: Hảo huynh đệ.